Chậu hoa mai nhỏ để ở phòng khách nhà mình đến tận mồng Một mới nở đúng một đóa, nghiêm nghị và cô độc giữa một rừng nụ xanh mướt mát đã ăn đẫm sương mà vẫn chưa chịu bung cánh. Rồi đến những ngày tiếp theo, mỗi sáng nó đơm thêm đúng một đóa hoa, vàng rộm và kiêu kỳ đến nỗi ai trông thấy cũng phải tấm tắc khen cái duyên kỳ lạ của nó.
Màu vàng lúc nào cũng làm lòng mình rộn ràng cảm xúc, có khi là phấn chấn hơn sau một đợt bão bùng tâm trạng, có khi là thâm vướng víu với những suy nghĩ “ầu ơ ví dầu”. Mà nhờ bạn nhắc, mình mới sực nhớ ra, ô hay, mình đã đi qua nhiều màu vàng đến vậy.
Nhớ màu vôi vàng bao năm của trường, màu vàng trong veo giữa giờ chơi buổi sáng, màu vàng như đổ mật giữa trưa nắng chạy cho kịp chuông reo. Nhớ màu vàng chanh tươi mát của chiếc dù hoàng tử trong tưởng tượng, màu vàng óng ánh trên con ốc mỡ xào tỏi thơm lựng ngay đầu chợ nhà mình….
Hôm qua, gặp lại nhỏ bạn cấp 2, mình mới thấy màu vàng cũng đã héo hắt đi nhiều theo nhịp trôi của ký ức. Có nhiều chuyện mình vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc, có nhiều chuyện mình chỉ còn nhớ trên bề mặt diễn biến sự việc. Có phải chính mình cũng đang úa vàng đi, héo hắt theo mỗi lần tháng Giêng trời đất đơm hoa vàng?
............
Giữa khuya, lại thèm một tô bún bò Huế nóng hổi, nước lèo trong vắt loang màu vàng của sả và tỏi phi thơm với dầu sa tế và màu điều gợi cảm, mới nhìn là chỉ muốn nếm ngay một muỗng.