Friday, January 15, 2010

Một trong những buổi trưa

Tao Đàn vẫn xanh cái màu trêu ngươi đó kể từ ngàn kiếp trước lúc bọn mình ôm mì hộp bước vào, cho đến triệu năm sau khi bọn mình giũ áo bước ra. 

Có bao nhiêu người đã đặt chân đến Tao Đàn, để hít một ít cây cỏ và ghế đá ngả ngớn bụi mờ, cho toạc buồng phổi, rồi thở ra từng đó những mộng mị nghĩ suy? Cây xanh vì quá thừa diệp lục hay quá thừa những sắc tố héo úa hấp thu từ lòng người? 

Bỗng nhớ thương những ngày tháng cũ, đã bay đến một nơi mình thi thoảng vẫn ước sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để được quay về. Thế nhưng, cái giá của nó lại đắt đến nỗi mình không thể làm gì ngoài việc nở nụ cười thánh linh như một thiên thần đã bị Chúa bỏ rơi.

Nhưng hôm nay, theo từng cọng mì thịt gà sốt đậu phộng, mình đã nuốt chửng lại những sắc tố héo úa mà không một chút thở than.