Friday, March 19, 2010

Câu chuyện điên rồ về cô gái chết trong chiếc áo chật

Nỗi dự cảm tê tái về những ước vọng thầm kín bỗng ập đến với nàng như đã được hẹn giờ từ trước bởi đấng hóa công toàn năng. Chúng nhảy múa chập chờn rồi tấu lên một bản hòa ca thúc giục nàng phải thực hiện ngay một thách thức lớn lao. 

Cho đến mãi về sau, vĩnh viễn không một ai hiểu được vì đâu nàng lại bắt tay sắp xếp lại ngăn đồ cũ vào lúc ấy. Người ta có thể đổ lỗi cho sự giao thoa giữa cơn lạnh bất chợt tháng Giêng và căn bệnh hô hấp muôn thủơ của nàng. Người ta cũng có thể nghi ngờ về khả năng tồn tại sự hoang tưởng luôn tiềm tàng trong một tâm hồn rất đỗi hiền lương và giản dị. Thông thường, một khi càng ít dữ liệu xác minh thì niềm tin của loài người càng bền bỉ chắc chắn.

Hãy trở lại cái ngày mà thế gian hứng chịu giông tố của đất trời còn nàng thì hứng chịu cơn giận của lòng mình. Những đợt bão lòng bắt đầu xoáy tung trí não và ruột gan nàng đi rất xa khỏi nơi chúng thường ngụ tại, khi nàng lần giở từng món đồ nằm im dưới đáy tủ. Quá khứ chập chờn hiện về trên hai bím tóc của bé gái đang thử chiếc váy xòe mẹ mua, thổi bay tà áo dài thiếu nữ đang lần đầu tập gài nút, rồi ôm ấp cô gái đôi mươi bằng lớp len dày của chiếc khăn choàng một ngày chớm lạnh. Những đồ vật đã héo úa hao mòn còn hơn một thiếu phụ ba con bị chồng ruồng bỏ, được mang ra hít thở khí trời sau một thời gian dài nép mình ở ngăn tận cùng của tủ áo. Chúng gợi cho nàng bức tranh vẹn toàn và huyền ảo của những năm tháng nguyên khôi không gợn chút hoài nghi. Thời gian đã làm công việc tốt nhất của nó, bất chấp vòng bảo vệ vững chãi của long não và khóa tủ kín bưng. Tất cả mọi đồ vật, hay đúng hơn là hầu hết mọi thứ đều vui vẻ chấp nhận quãng đời hưu trí nhàm chán tối tăm sau khi bị vắt kiệt đến sợi vải cuối cùng.

Trừ một thứ.

Nàng phát hiện ra thứ ấy đầu tiên khi vừa mở ngăn kéo tủ, nhưng phải mất một khoảng thời gian thăm hỏi tất thảy láng giềng chung quanh để có thể kết luận, lẽ ra nó không nên và chưa nên thuộc về nơi này.

Trí óc nàng bắt đầu khởi động một cuộc suy luận từ tốn nhưng phức tạp để tìm ra những giải thích hợp lý nhất cho việc một chiếc áo chưa từng mặc đến có thể nằm trong ngăn đồ cũ. Rồi cuối cùng, khi tất cả suy tư đều bị nhiễu loạn bởi những lập luận thừa thãi từ nhiều sự kiện cũ kỹ được lưu giữ trong trí nhớ, nàng đành buồn bã thừa nhận sự thiếu sót của mình đối với chiếc áo xinh đẹp này. Chiếc áo kết bằng những sợi tơ óng ánh màu nắng tỏa rạng, chập chùng những họa tiết đan bằng ngàn lời thơ bướm, bay ngang giấc mơ tươi đẹp đã từ lâu bị bỏ quên dưới triệu lớp tủ hằn học.

Nàng chấp nhận bơi ngược cả đại dương ô trọc và điên đảo này để chạm tay đến chiếc áo, khoác lên người mà cầu xin tạo hóa khoan hãy cất đi những bướm hoa mỹ miều đó. Để rồi, bất chấp tất cả những cách ngăn của lòng vũ trụ nhiệt thành và bến bờ giữa hai hàng nút, nàng dùng đến hết sức bình sinh để hoàn thành cái tham muốn trái ngang mà điên đảo, tựa hồ như đó là mục tiêu cuối cùng của nàng trên cõi đời này. Bất chấp phản hồi ương ngạnh của chiếc áo, nàng bị hút vào đó như thể bị mắc phải cơn si tình trầm kha. Chiếc áo phải vừa. Phải vừa, cho tất cả ẩn ức câm lặng chất chồng theo lớp cơ thể mỗi ngày một phát triển quá giới hạn. Phải vừa, để dỗ dành những vòi vĩnh trễ tràng của cô gái đã qua tuổi được phép mè nheo.

Chiếc áo phải vừa.

Phải vừa.

…..

Những người chứng kiến không thể hiểu, những người biết chuyện càng không thể hiểu. Tất cả những gì người ta biết qua nhãn giới của thế gian tầm thường, chỉ là một cảnh quan không chút xô lệch đáng ngờ, mà ngược lại còn yên ả thanh tao đến mức hoang đường. Người ta không bao giờ biết được cảnh tượng nàng nhún nhẩy trên những nốt nhạc thần tiên phát ra từ ranh giới của hư và thực. 

Vào cái giây phút ấy, nàng đã quay ngược trở về thuở ban sơ của tâm tưởng con người mà hiểu rằng: không có gì kỳ vĩ hơn khoảnh khắc được thoát thai khỏi ách đời vướng lụy, chỉ bằng cách vượt ra bức tường sầu muộn và nghi hoặc của chính mình. Nàng buộc phải đánh đổi từng hơi thở yếu ớt một để vượt qua bức tường đó, với người bạn đồng hành lụa là tươi đẹp, sẽ ôm ấp nàng bền chặt từ đây cho đến vĩnh hằng.



*Viết để kỷ niệm chiếc áo chưa mặc mà đã chật.