Friday, July 23, 2010

Đồng lai hà sự bất đồng quy? *

(Cùng đến với nhau sao không cùng về?)


hay là

Viết nhân đọc được bài từ hay

ảnh sưu tầm


Xuân năm ấy mưa nhiều, có gốc bạch đào u uất nép mình nơi một góc thành Tô Châu. Đào ra hoa không cho mầu hồng thắm, mà độc một màu trắng tái tê nhàn nhạt. Màu trắng khiến người đi ngang trông thấy phải sầu muộn, thẫn thờ. Mấy trăm năm đào chỉ có cơn gió làm bạn.

- Mọi người đều rời bỏ ta, đến khi nào thì ngươi rời bỏ ta? – Gốc đào khẽ đung đưa mấy nhành lá.

- Tuyệt đối không bao giờ. – Gió thì thầm.

Bạch đào nghe thế thì hoan hỉ lắm. Nhưng khi trông thấy gió lướt ngang qua những gốc đào khác, vẫn hằng mong mình được thắm sắc xinh tươi để mãi giữ gió ở cạnh bên. Mỗi lần như thế bạch đào lại hỏi:

- Đến khi nào thì ngươi rời bỏ ta?

Gió mỉm cười mơn trớn cánh hoa trắng nõn vừa tách nhụy:

- Tuyệt đối không bao giờ.
……

Nhiêu Đào không đẹp. Hay nói đúng hơn, cô thấy mình khá xấu xí. Gương mặt tròn bạnh ra, nước da trắng tái. Cô không cao, thân hình lại béo tròn. Cô cấm mọi người gọi mình bằng cái tên mong manh kia, chỉ được gọi là Nhiêu tiểu thư, hoặc là Nhiêu. Cả cái tên cũng vô vị như chính cô vậy. Nhiêu là sản phẩm mà tạo hóa lười nhác đã tạo phứa ra, sau khi hoàn thành một công trình hoàn mỹ mất nhiều thời gian và sức lực: Đạm Phong.

Đạm Phong có dáng người cao, bàn tay thon những ngón dài và đôi mắt tuyệt đẹp. Nhiêu không nhớ nổi bao nhiêu cô gái mình biết đã bị đôi mắt ấy nhấn chìm. Suốt quãng thời gian lớn lên bên cạnh Đạm Phong, Nhiêu chỉ ao ước được giữ ánh mắt ấy cho riêng mình mãi mãi. Năm Nhiêu 16 tuổi, Đạm Phong tặng cô chiếc khăn tay có thêu nhành hoa bạch đào. Với cô, như thế là quá đủ cho một tình yêu.

Hết trung học, Nhiêu lên thành phố sống cùng với Đạm Phong trong những ngày anh thi vào Nhạc Viện, còn cô thì ôm mộng vào trường sân khấu kịch. Khi Đạm Phong đã tốt nghiệp và nhận vô số lời khen ngợi, Nhiêu vẫn còn là nhân viên chạy bàn ở quán ăn. Cho đến một hôm, Đạm Phong kinh ngạc hỏi:

- Em phải đi đâu mới được?

Nhiêu ôm túi xách trong tay, mắt chực ngấn nước nhưng không khóc. Ra đến cửa, xỏ giầy vào chân, Nhiêu thấy bên ngực trái mình đau nhói.

- Đi tìm một lý do để tiếp tục ở bên anh.

Nhiêu trở về quê giục cha mẹ bán đất. Cô ôm tiền đi sửa lại chiếc mũi thấp, chỉnh đôi mắt nhỏ, xén chiếc cằm to, rút mỡ ở bụng. Sau năm năm, Nhiêu cũng tìm được chút tiếng tăm, nhưng không phải tư cách diễn viên kịch. Cô giờ là người mẫu ảnh cộng tác cho rất nhiều tạp chí và báo mạng.

Nhiều lần Nhiêu thức dậy lúc nửa đêm, cuống cuồng tìm một bàn tay xoa lên má để mình được yên giấc. Dần dà Nhiêu quen đốt thuốc vào ban khuya, đôi khi không hút mà để cho đốm lửa ngấm vào điếu thuốc, co gối nhìn làn khói mỏng bay lên cao, tưởng hơi ấm đó là làn môi lướt trên khuôn ngực mình một đêm tháng ba nọ. Trời mưa, Nhiêu mở tung cửa cho gió lạnh ùa vào, nhớ đến Đạm Phong hay trùm chăn ôm cô vào những đêm lò sưởi bị hư. Cái lạnh khi ấy chỉ ở ngoài da thịt, không lẩn khuất làm tim cô đông cứng, chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng đủ vỡ tan tành.

Chiều trú mưa ở góc đường, Nhiêu trông thấy Đạm Phong ôm dù nắm tay một cô gái vội vã băng ngang ngã tư. Cô gái có đôi mắt nhỏ, nước da trắng tái, thân hình mũm mĩm. Đạm Phong âu yếm choàng tay ôm cô vào lòng, xoa vai cho cô đỡ lạnh rồi hôn nhẹ lên má cô.

Giữa khoảnh khắc ấy, Nhiêu biết rằng Đạm Phong tuyệt đối chưa bao giờ rời bỏ mình.

Nhiêu đội mưa băng qua đường, đi tìm mua đỡ một bao diêm ở một hàng tạp hóa nhỏ. Cô ngây người nhìn vào hình dung xa lạ in trên tấm kính của quầy hàng. Chiếc vô tuyến đặt ở một góc kệ vọng ra giọng ngân nga một bài từ theo điệu Giá Cô Thiên:

“Trở lại cửa Xương môn lần này việc khác hẳn.
Cùng đến với nhau sao không cùng về?
Cây ngô đồng chết một nửa sau mùa sương lạnh,
Chim uyên ương đầu bạc, mất bạn, bay một mình.
Cỏ trên bãi,
Sương mới khô,
Nơi ở cũ, nấm mồ mới, cả hai đều quyến luyến trong lòng.
Nằm trên giường vắng lắng nghe giọt mưa rơi xuống cửa sổ phía nam,
Còn ai khêu đèn vá áo ban đêm nữa.”

Nhiêu lục tìm bao thuốc trong túi xách, lấy ra một điếu rồi châm lửa, đánh rơi chiếc khăn tay thêu hình nhánh bạch đào. Khói thuốc ám vào thân thể, tóc tai, nhuộm xám cả trái tim Nhiêu đang giãy chết.
___

(*) Bài từ Giá Cô Thiên của Hạ Chú, cửa Xương môn là một cửa thành ở Tô Châu.



- Trích bài tập 5 chi tiết của 6AM: gió, hoa đào, khăn, giày, gương

- Làm bộ viết kiểu ngôn tình, thấy không hợp nên thôi chừa từ đây.