Một ngày nọ, Joséphine thức dậy và cảm thấy thế giới chỉ là những vệt màu hỗn độn. Thứ duy nhất nàng còn nhớ được là ai đó đã ăn trộm hũ bánh quy nho khô của nàng. Joséphine bị thôi thúc phải tìm ra kẻ ấy là ai và trừng trị hắn, nàng giữ một khẩu súng bên mình và sẽ ghim vào giữa trán hắn một viên đạn hả hê.
Joséphine chỉ có một vấn đề nho nhỏ. Nàng mất khả năng lưu giữ sự việc vào trí nhớ kể từ sự kiện hũ bánh quy nho khô bị mất, vì trong cơn tức giận, nàng vấp phải đuôi con mèo và va đầu vào một khúc chả lụa. Joséphine bất tỉnh suốt ba ngày liền, và khi tỉnh lại, trí nhớ của nàng biến thành chiếc bảng trơn mà sự việc luôn được lau sạch cứ sau 15 phút một lần.
Nhưng Joséphine là một người thông minh cơ trí, hay ít ra nàng luôn tin tưởng như vậy. Tin mình thông minh là một quyền tự do cơ bản của mỗi con người.
Do đó, Joséphine biết cách lưu giữ lại những cột mốc quan trọng để từng bước tìm ra thủ phạm ăn cắp bánh quy nho khô. Nàng mang theo bên mình một máy ảnh Polaroid và bút viết để ghi lại những nơi nàng cần nhớ, những người không được quên và những thông tin cần thiết. Với những chi tiết quan trọng, nàng xăm hẳn lên người để dù có thức dậy bất cứ đâu trong bất cứ tình trạng nào, nàng cũng dễ dàng nhớ ngay cuộc điều trang mình đang theo đuổi. Thế là nàng xăm lên bụng, lên tay, lên chân, lên tất cả những nơi xăm được:
“Chim Cút là đứa đã ăn trộm bánh quy nho khô. Hãy tìm và giết nó.”
“Không tin ai cả, nhất là những đứa khen mình ốm.”
“Thủ phạm còn ăn trộm cả khoai tây chiên.”
………
(dành cho Memento)