Thursday, March 10, 2011

Mademoiselle Joséphine épisode 6

( Kịch bản phim 'Không có thư cho Joséphine")
...
...
...

(không biết số mấy, nhưng là cảnh cuối). Nội. Phòng Joséphine. Ngày.

Joséphine đang ngồi tại bàn viết, mắt đăm đăm nhìn xấp bản thảo vừa hoàn thành. Ngoài vườn, những đoá cẩm chướng úa rũ buồn bã. Nắng gay gắt xiên vào căn phòng. Trên bàn viết, lọ mực đã cạn khô, nằm chỏng trơ bên cạnh vài đụn giấy vo tròn.

Người hầu trung thành đứng bên cạnh Joséphine, không giấu nổi vẻ bồn chồn với hai bàn tay xoa vào nhau bên dưới chiếc tạp dề lấm lem.

- Tiểu thư, làm ơn trả lời đi.

Joséphine mân mê xấp bản thảo, không buồn ghé mắt đến người hầu.

- Nhỡ chúng ta không bán được gì thì sao?

Joséphine ngửng mặt lên, mắt nàng lấp lánh những tia sáng hy vọng.

- Đây là kiệt tác, họ không thể không nhận.

- Nhưng ta vẫn có thể bị từ chối chứ.

- Từ đây đến đó còn đến hơn hai tuần.

Joséphine đứng dậy bước ra cửa, nàng nâng một hoa cẩm chướng, vuốt ve cánh hoa mịn màng và hít đầy buồng phổi bầu không khí ngột ngạt nóng rát của thời mà tháng Ba chuẩn bị bước vào mùa mưa.

Người hầu đã mất hết kiên nhẫn, bước đến bên cạnh kéo Joséphine ra khỏi đám hoa và bóp mạnh hai cánh tay nàng đau thốn.

- Nhưng từ đây đến đó ta sẽ ăn bằng cái gì đây?

Người hầu, với nỗi kinh hãi đã đi quá mức kiềm chế siêu hạn, sau những ngày đối mặt với sở thích đồng bóng và tính vô lo đáng sợ của Joséphine, sấn tới trước lắc mạnh cánh tay nàng.

- Ta sẽ ăn bằng cái gì đây, hả tiểu thư?

Joséphine, với hai mươi ba năm cuộc đời oái oăm của nàng, đã từng phút từng phút một chờ đợi đến khoảnh khắc này. Nàng bằng một động tác nhẹ nhàng dứt khoát, gạt phăng bàn tay người hầu cùng tất cả những bóng ma già cỗi nhất của mình, nở một nụ cười mỉm phi thường và ngạo nghễ dõng dạc:

- Cứt.