Jiji biết rằng mình rất béo.
Nàng béo như một quy luật vĩnh hằng của tạo hóa. Nếu có điều gì là chân lý ở cuộc đời này thì đó chính là trái đất hình tròn và Jiji béo. Nàng đau đớn đối diện với sự thật này vào một buổi chiều khi mà thế gian hứng chịu giông tố của đất trời, còn nàng phải hứng chịu cơn đói.
Và trong khoảnh khắc người đồng nghiệp thân mến hỏi Jiji rằng liệu nàng muốn ăn chuối hấp hay chuối nướng, Jiji choáng váng khó thở tựa hồ như bị nhấn chìm bởi hàng trăm lít nước dừa. Nàng biết rằng chuối hấp hay chuối nướng đều chứa nhiều năng lượng đến nỗi đủ nuôi sông cả gia đình mèo. Jiji ước gì nàng là mèo để dẫu có béo thì vẫn ngọt ngào tươi vui.
Jiji bắt đầu bị những ký ức cay đắng vừa qua giày xéo. Chỉ trong vòng bốn ngày, nàng đã ăn những thức bổ béo nhất thế gian mà vẫn không cảm thấy chút nào tội lỗi. Lương tâm của nàng, từ lâu chỉ còn là tiếng nấc câm lặng bị đè nén bên dưới hàng triệu lớp mỡ hằn học. Làm sao Jiji có thể cãi lại số mệnh để thực hiện ham muốn được ốm trái ngang của nàng, để cho thế giới biết nàng có thể nhịn ăn, có thể mặc vừa áo dài mà không bị bung chỉ?
Thế rồi, khi cơn thèm ăn điên cuồng đày đọa cái bao tử đói còn người đồng nghiệp thì liên tục hối thúc, Jiji bò trườn ra khỏi mớ suy nghĩ sầu muộn ngổn ngang của chính mình để đi đến một chọn lựa kỳ vĩ:
- Cho em một chuối hấp và một chuối nướng luôn nha.