Sunday, January 27, 2008

Thăm em Tuổi Nhỏ




Tôi đến thăm em vào một chiều cuối năm mờ sương xám. Trong cái ngõ sâu hiu quạnh đó, chưa có thứ gì là mới. Nhà cũ, cây bàng cũ, cái hàng nước con con và cả chiếc xe đạp đứng cạnh đó cũng cũ.

Em chào tôi bằng nụ cười heo hắt và đôi mắt quầng sẫm màu mệt mỏi. Trong hai giây, tôi muốn ôm choàng lấy em, nhưng không khí lạnh lẽo xung quanh em khiến tôi loại bỏ ý định đó. Tôi và em, giờ đã cách xa nhau đến vậy.

Không có thứ gì để sưởi, em bày cho tôi một bình trà còn nóng nghi ngút có mùi thơm dịu ngọt dễ đưa con người ta vào mơ mị. Tôi nhìn em cười. Nụ cười lẩn khuất sau đám khói mỏng, làm tôi không biết em ở trước mặt tôi đây là thực hay mơ?

Em và tôi bắt đầu nói những chuyện bâng quơ, rồi như không còn gì thích thú nữa, lại chuyển về quá khứ lúc nào không biết, hoặc có lẽ từ câu hỏi của tôi.

- Hàng nước đầu ngõ còn bán nhỉ.
- Vâng.

Những thứ cũ kỹ dễ làm liên tưởng đến nhiều sự kiện cũ kỹ xung quanh nó, và những sự kiện cũ kỹ ấy lại tiếp tục dẫn dắt đến những người cũ kỹ khác. Tôi và em nhắc về nhiều chuyện không đầu không đuôi. Quá khứ trôi về chầm chậm, lặng thinh, nhàn nhạt, như một cuộn phim trắng đen kiểu cũ được biên tập bê bối. Chúng tôi vừa đạp xe ngang qua những trưa mùa hè, rồi lại cùng nhau tìm mua đèn lồng vào giữa thu. Chúng tôi đội mưa đi mua cháo sườn trong một ngày cận Tết, rồi lại giận dỗi vào một chiều đông mưa phùn.

Tôi nhận ra dù em đã rất kiệm lời, chồng kỷ niệm trong em vẫn được chăm chút cẩn thận, không như tôi, cày xới cho hỗn độn lên, một số được đánh rơi ở đâu đó, số khác thì gửi lại cho người khác giữ dùm. Kỷ niệm, với tôi và cả với em, là những thứ đặc biệt khó có thể tàn phai theo thời gian và nỗi quên hữu ý. Nhưng em chọn cách giữ nguyên chúng cho riêng mình, theo thứ tự rất ngăn nắp, còn tôi thì có quá ít thời gian để trông giữ kỷ niệm, đành chấp nhận sự bừa bộn và chịu khó nhặt nhạnh trong ký ức khi cần.

Em nói chuyện khẽ khàng và nghiêm trang như trước nay vẫn thế. Tôi ước giá như em có một chút lả lơi, điêu ngoa hay dữ tợn, thì tôi đã gần với em được thêm một phần. Có những phụ nữ mới nhìn đã muốn trở thành người tình, đươc hôn lên môi đầy và ôm tấm lưng thon. Có nhiều phụ nữ khi gặp ta chỉ muốn nắm lấy tay, gục đầu lên vai để than thở giãi bày và nghe họ an ủi. Còn em, em vừa mong manh vừa lạnh lùng, vừa cô đơn vừa nồng nhiệt, nên tôi nửa muốn ôm em vào lòng để che chở cho em, nửa muốn bỏ mặc em sau lưng mãi mãi.

Ngoài trời gió rít từng cơn, mưa phùn lất phất trên mặt tôi và trên vai em. Gió làm rối tóc em mà tôi cũng không dám đưa tay gỡ giúp. Em không cười tạm biệt tôi, mà nơi khóe mắt ứa ra nỗi buồn dằng dặc, nửa níu kéo, nửa muốn đẩy tôi đi thật xa.

Tôi bước về nơi có chiếc ô tô đợi sẵn, nó sẽ chở tôi đến sân bay, bay khỏi nơi này, bay khỏi cái rét mướt, bay khỏi phố cũ ngõ nhỏ, và bay xa khỏi em. Tôi phải đến nơi nhiều nụ cười và nhiều nước mắt, nhiều chúc tụng và cũng nhiều cự cãi, nơi tôi hạnh phúc hay muộn phiền thì cũng chỉ mình tôi. Nơi đó sẽ không hề có em và những kỷ niệm mà tôi đã gửi em trông giữ hộ mình.

Mãi mãi....


Viết, nhân dịp:
- Soi tạp dề bạn Rô tặng
- Mơ thăm em Tuổi Nhỏ
- Nhớ Hà Nội


Ảnh sưu tầm

No comments:

Post a Comment