Monday, December 14, 2009

Đi xem phim 'Kiếm Thế'


Hôm nay em đã đi xem phim Kiếm Thế (Phong Vân 2) về rồi. Em vốn không hiểu biết gì về truyện Phong Vân và cũng chưa xem phần 1 nó thế nào cả nên em xin kể lại theo những gì lĩnh hội được từ phim.

---

Đại khái là võ lâm Trung Nguyên đang yên đang lành thì bỗng đâu xuất hiện một con boss Tuyệt Vô Thần max Kim Chung Tráo và Thiết Sa Chưởng hoành hành khắp nơi. Nó bắt cóc hoàng thượng trói gô lại làm con tin đòi chỉ ra chỗ giấu item hoàng kim tên là Thần Châu. 

Lúc này Vô Danh bị hack đồ nên không pk được bèn nhờ Phong Vân chạy đi gặp NPC Cụt Tay (quên tên rồi) để tìm cách đối phó. 

NPC Cụt Tay giao cho Nhiếp Phong nhiệm vụ tắm spa tăng kinh nghiệm, còn Bộ Kinh Vân không nhận được quest tức tối quay về gặp Vô Danh nhận nhiệm vụ khác. Vô Danh cho Vân luyện bí kíp cộng với Bạch Câu Hoàn chỉ vài ngày đã luyện ra được bộ kiếm pháp độc nhất vô nhị: 

"Là Vân nhưng không phải Vân, Là Kiếm nhưng không phải Kiếm, tóm lại ta gọi nó là... Bá" 

Vân đem Bá Kiếm bí kíp luyện gần max skill chạy đi kiếm Tuyệt Vô Thần. Lúc này Tuyệt Vô Thần dí Hoàng Thượng dắt gần tới Thần Châu. Chắc kênh thế giới đã xuất hiện dòng thông báo "Tuyệt Vô Thần đang uy hiếp Hoàng thượng ở Long Chủng, võ lâm đồng đạo mau tiếp ứng", nên Nhiếp Phong từ đâu xuất hiện trong trạng thái Nộ khí. Nhưng thay vì pt share điểm thì Phong ỷ mình đang Nộ khí bèn ngang nhiên ks với Vân. Hai đứa tức khí tranh nhau con boss. 

Cuối cùng dù Vân chiếm được nhát cuối nhưng server lag nên Phong lụm được item là Long Cốt hoàng kim. Đây là item lạ có option ghê gớm và giá trị liên thành nên cả đám nhảy dựng lên rượt nhau giành qua giành lại. 

Nhiếp Phong ôm item chạy về Giang Tân Thôn ngồi rao bán nhưng chưa ai kịp mua thì Đệ Nhị Mộng đã mò tới. Đám quan quân hai phe dò la được tọa độ cũng xa phu tới đòi pk. 

Bộ Kinh Vân sau khi bị lag mất item kiện lên Nghênh Khách Đường mãi ko được giải quyết bèn xông tới quyết chiến với Nhiếp Phong. Hai anh em kéo nhau lên Phục Ngưu Sơn sống mái một phen. 

Đang bơm máu quyết liệt thì Đệ Nhị Mộng từ đâu bay tới pm mật với Nhiếp Phong liền bị chưởng một phát hộc máu mũi. Lúc này cô bé hai bím Sở Sở chưa đủ tuổi đi Tống Kim nhưng vẫn ráng chui vào giảng đạo bô lô ba la chật cả màn hình, anh Nhiếp Phong bực quá đâm một cú không kịp bơm máu. 

Bộ Kinh Vân thấy Sở Sở bị về thành thì Nộ khí bốc lên ngùn ngụt, bắt đầu cắn thêm thuốc lắc, doping để lao vào xử một đòn chí mạng. Lúc này Nghênh Khách Đường được báo acc Nhiếp Phong bị hack đang quấy phá môn hộ nên mau mau kick ra khỏi server. Giờ cao điểm tình trạng lag dâng cao nên Bộ Kinh Vân bị rớt xuống phía dưới thung lũng. 

Khi chủ thật của acc Nhiếp Phong log vào chỉ thấy một bãi tan hoang với Đệ Nhị Mộng đang hồi máu còn Sở Sở thì đã về thành. Đau đớn chàng bèn cắm cây kiếm của Vân xuống, ôm Đệ Nhị Mộng chụp screenshot một bức trước khi out game để đem đi kiện lên CS.

Hết phim.



PS:
1/ Em cám ơn chị Xu Xinh Xắn đã thương đứa em nhỏ này mà bươn chải cho nó vé xem. Yêu chị nhiều. 

2/ Cám ơn huynh Kitty đã tạo cảm hứng cho em. 

3/ Chú Hà Gia Kính phong độ gớm ăn luôn bây ơi, ăn đứt Phong Vân. <3 <3


Tuesday, December 1, 2009

Những tâm hồn trụi lũi - Jiji (1)


Ngày xưa tôi sợ bị lừa dối, không phải vì sợ bị tổn thương do bị lừa dối mà sợ bị tổn thương vì phát hiện ra sự lừa dối. 

Sau đó tôi biết rằng nếu có ai đó lừa dối một ai đó ắt phải có lý do. Tôi muốn để cho con người tự do, tôi mong con người dùng tự do đó mà đáp lại với mình bằng lòng thành thực. 

Nhưng con người, vì một lý do nào đó, đi quá giới hạn của tự do, và khi phát hiện ra là không thể thành thực được nữa thì họ lừa dối. 

Con người không có trách nhiệm với tự do của họ, nên tôi để họ đi. 


Saturday, March 28, 2009

Một chuyện cổ tích khác



Buổi chiều giông bão và u ám dường như đã bào mòn cả những hy vọng cuối cùng đang neo bám trong trí óc cô gái gầy guộc. Nàng co người quấn lại chiếc áo choàng lỗi mốt màu đỏ tươi, thở hồng hộc khi bước lên những bậc thang dơ bẩn trong khu chung cư tồi tàn.

Rồi dừng lại trước cửa căn hộ số 1408, Khăn Đỏ bấm chuông.

Lọ Lem không giấu nổi vẻ bực dọc khi ra mở cửa cho nàng trong bộ váy ngủ nhàu nhĩ.

Khăn Đỏ buông cả thân mình ướt sũng xuống ghế sô pha, nhìn lên trần nhà lót những viên đá diêm dúa và thấy hoài nghi về cuộc đời mình, trong lúc Lọ Lem bắt đầu châm thuốc hút khi đang ngồi vắt vẻo trên kệ bếp và nhìn chòng chọc vào Khăn Đỏ.

- Sao hở cô em? – Lọ Lem nheo đôi mắt xanh biếc đẹp tuyệt giữa làn khói mỏng – Lại một cuộc gặp gỡ bất thành?

Khăn Đỏ chán chường nhìn ra cửa sổ. Mưa bão vẫn không ngớt ồn ã.

- Vậy là, - Lọ Lem chụm môi nhả một vòng khói tròn bay là là lên cao – Bà ngoại giàu sụ của em vẫn không chịu xì ra bạc cắc nào để thỏa nguyện giấc mơ nghệ thuật cho đứa cháu gái tội nghiệp.

- Tôi căm ghét cái lão đó. – Khăn Đỏ nghiến răng.

- Em thật ngây thơ, Khăn Đỏ à. – Lọ Lem búng tàn thuốc xuống tấm thảm đã thủng lỗ chỗ. – Thời đại này còn chỗ cho tình thân sao? Khỉ thật, rồi bà già mê muội sẽ để lại cho hắn toàn bộ gia sản.

- Và chuyện bắt được Sói chỉ là một chi tiết nhỏ của màn kịch! – Khăn Đỏ lăn lộn giữa những tấm đệm ghế khét mùi khói ám. – Thằng du đãng nghiện ma túy đó đã được trả công rẻ mạt để lẻn vào nhà và khống chế bà ngoại, lão thợ săn chỉ việc xuất hiện đóng vai anh hùng.

- Vậy thì bà chị này khuyên em nên gạt giấc mơ thừa kế đó sang một bên, rồi tự bươn chải một chút để thò được chân vào ngôi trường dạy vẽ chết tiệt của em. Bằng không, - Lọ Lem cười chua chát – tôi có thể giới thiệu em vài gã giàu sụ giúp em đổi đời.

Nói rồi nàng chẳng mảy may bận tâm đến Khăn Đỏ đang rấm rứt khổ sở nữa, mà đi thẳng vào phòng ngủ bằng một điệu bộ lả lơi khiêu gợi luôn làm mê mẩn nửa số đàn ông trong câu lạc bộ đêm mà nàng thường lui tới.

Rồi trong lúc Lọ Lem thay chiếc nịt ngực chật cứng bằng lụa màu hồng, những ý nghĩ chê trách Khăn Đỏ ngây thơ đã biến thành nỗi ganh tị không thể cưỡng lại được khi nàng liên tưởng đến cuộc đời cay đắng của chính mình.

Saturday, January 31, 2009

Vàng Mơ


Chậu hoa mai nhỏ để ở phòng khách nhà mình đến tận mồng Một mới nở đúng một đóa, nghiêm nghị và cô độc giữa một rừng nụ xanh mướt mát đã ăn đẫm sương mà vẫn chưa chịu bung cánh. Rồi đến những ngày tiếp theo, mỗi sáng nó đơm thêm đúng một đóa hoa, vàng rộm và kiêu kỳ đến nỗi ai trông thấy cũng phải tấm tắc khen cái duyên kỳ lạ của nó.

Màu vàng lúc nào cũng làm lòng mình rộn ràng cảm xúc, có khi là phấn chấn hơn sau một đợt bão bùng tâm trạng, có khi là thâm vướng víu với những suy nghĩ “ầu ơ ví dầu”. Mà nhờ bạn nhắc, mình mới sực nhớ ra, ô hay, mình đã đi qua nhiều màu vàng đến vậy.

Nhớ màu vôi vàng bao năm của trường, màu vàng trong veo giữa giờ chơi buổi sáng, màu vàng như đổ mật giữa trưa nắng chạy cho kịp chuông reo. Nhớ màu vàng chanh tươi mát của chiếc dù hoàng tử trong tưởng tượng, màu vàng óng ánh trên con ốc mỡ xào tỏi thơm lựng ngay đầu chợ nhà mình….

Hôm qua, gặp lại nhỏ bạn cấp 2, mình mới thấy màu vàng cũng đã héo hắt đi nhiều theo nhịp trôi của ký ức. Có nhiều chuyện mình vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc, có nhiều chuyện mình chỉ còn nhớ trên bề mặt diễn biến sự việc. Có phải chính mình cũng đang úa vàng đi, héo hắt theo mỗi lần tháng Giêng trời đất đơm hoa vàng?

............

Giữa khuya, lại thèm một tô bún bò Huế nóng hổi, nước lèo trong vắt loang màu vàng của sả và tỏi phi thơm với dầu sa tế và màu điều gợi cảm, mới nhìn là chỉ muốn nếm ngay một muỗng.



Monday, January 5, 2009

Always and Forever

“Khi chọn vợ, chỉ nên lấy người đàn bà nào ta có thể làm bạn nếu nàng là đàn ông” - Joseph Joubert

Kim đồng hồ nhích từng giây báo rằng thời giờ chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng cần được giới hạn, và người ta nên chấp hành theo nó một cách nghiêm ngặt. Nhưng với sự ương bướng không thể cưỡng lại nổi, nàng vẫn muốn chứng minh hiệu quả của việc chuẩn bị chu đáo còn quan trọng gấp trăm ngàn lần thời gian bỏ ra. Nàng kết thúc quá trình tô điểm công phu bằng việc đẫm mình trong thứ hương thơm mê hoặc của Amarige Mariage, mùi hương luôn gợi cho nàng hy vọng mãnh liệt về một hạnh phúc tròn đầy.

Anh thường nói, những hy vọng mãnh liệt thường là nguyên nhân giết chết con người khi phải đối mặt với hiện thực.

Đám cưới thực ra quá vĩ đại so với những gì nàng từng mộng mơ vào một thời cách nay đã xa lắm. Chỉ có nàng, anh và những người thân trong khu vườn nhỏ có hàng rào màu trắng kết những dây ruy băng màu hồng phấn. Mọi người dự tiệc và nhảy múa vui vẻ sau khi cô dâu chú rể trao nhau lời thề yêu thương. Khi đó nàng mặc đầm trắng dài ngang gối, đi giày cao gót cột nơ và cầm một giỏ hoa cúc vàng xinh xắn.

…..

Tiệc cưới đông đúc đến nỗi, nàng phải ngạc nhiên tự hỏi vì sao gần mười năm yêu anh mà nhiều người trong số khách khứa đó nàng chưa từng biết mặt. Bạn bè đến tham dự không thiếu một ai, họ bắt tay anh chúc phúc và nhìn nàng trìu mến. Nàng cũng đáp lễ ân cần, lòng lâng lâng khi nhìn gương mặt anh sáng bừng hạnh phúc.

Nghi lễ linh đình và trịnh trọng, khách mời nô nức và ồn ã, tất cả đẩy nàng ra xa anh hơn, không thể gần được anh trong khung cảnh lạ lẫm này. Nàng tự lang thang quay về một ngày nắng vàng lấp loáng trên khung cửa, anh cuộn mình trong chăn, còn nàng mặc chiếc áo sơ mi đàn ông rộng thùng thình nhún nhảy trên giường để đánh thức người yêu lười biếng. Hoặc giả, được nằm gọn trong lòng anh vào một đêm cuối tuần, nhâm nhi bắp rang và xem một bộ phim ma gượng gạo. Nàng sẽ chúm chím đôi môi xinh để thỏ thẻ những câu hỏi hồn nhiên muôn thuở:

- Anh sẽ yêu em mãi chứ?

- Dĩ nhiên rồi. Anh yêu em, luôn luôn và mãi mãi.
…..

Rồi cũng đến lúc hai nhân vật chính của buổi tiệc phải đến từng bàn để chào hỏi, vỗ vai, chụp ảnh và cụng ly với thực khách, như một nghi thức cần có của bất kỳ tiệc cưới nào. Mặt chú rể đỏ bừng lên vì say và hồ hởi quá mức, cô dâu thì bẽn lẽn ngập giữa một rừng lời chúc mừng và những cánh tay ôm.

Nàng vội chào bạn bè bằng một cái nghiêng mình duyên dáng, nhẹ nhàng len giữa những bàn tiệc ồn ã để ra ngoài bằng cửa phụ.

Tiếng giày vọng vào nền đá hoa cương nghe gãy vụn, rát buốt…

Nhất là, khi nàng băng qua tiền sảnh, lướt ngang tấm ảnh cưới thật lớn có gương mặt hạnh phúc của chú rể đang hôn cô dâu trẻ xinh, phía dưới khung ảnh là một dòng chữ được chạm trổ tỉ mỉ:

“Yêu em, luôn luôn và mãi mãi.”