Saturday, March 28, 2009

Một chuyện cổ tích khác



Buổi chiều giông bão và u ám dường như đã bào mòn cả những hy vọng cuối cùng đang neo bám trong trí óc cô gái gầy guộc. Nàng co người quấn lại chiếc áo choàng lỗi mốt màu đỏ tươi, thở hồng hộc khi bước lên những bậc thang dơ bẩn trong khu chung cư tồi tàn.

Rồi dừng lại trước cửa căn hộ số 1408, Khăn Đỏ bấm chuông.

Lọ Lem không giấu nổi vẻ bực dọc khi ra mở cửa cho nàng trong bộ váy ngủ nhàu nhĩ.

Khăn Đỏ buông cả thân mình ướt sũng xuống ghế sô pha, nhìn lên trần nhà lót những viên đá diêm dúa và thấy hoài nghi về cuộc đời mình, trong lúc Lọ Lem bắt đầu châm thuốc hút khi đang ngồi vắt vẻo trên kệ bếp và nhìn chòng chọc vào Khăn Đỏ.

- Sao hở cô em? – Lọ Lem nheo đôi mắt xanh biếc đẹp tuyệt giữa làn khói mỏng – Lại một cuộc gặp gỡ bất thành?

Khăn Đỏ chán chường nhìn ra cửa sổ. Mưa bão vẫn không ngớt ồn ã.

- Vậy là, - Lọ Lem chụm môi nhả một vòng khói tròn bay là là lên cao – Bà ngoại giàu sụ của em vẫn không chịu xì ra bạc cắc nào để thỏa nguyện giấc mơ nghệ thuật cho đứa cháu gái tội nghiệp.

- Tôi căm ghét cái lão đó. – Khăn Đỏ nghiến răng.

- Em thật ngây thơ, Khăn Đỏ à. – Lọ Lem búng tàn thuốc xuống tấm thảm đã thủng lỗ chỗ. – Thời đại này còn chỗ cho tình thân sao? Khỉ thật, rồi bà già mê muội sẽ để lại cho hắn toàn bộ gia sản.

- Và chuyện bắt được Sói chỉ là một chi tiết nhỏ của màn kịch! – Khăn Đỏ lăn lộn giữa những tấm đệm ghế khét mùi khói ám. – Thằng du đãng nghiện ma túy đó đã được trả công rẻ mạt để lẻn vào nhà và khống chế bà ngoại, lão thợ săn chỉ việc xuất hiện đóng vai anh hùng.

- Vậy thì bà chị này khuyên em nên gạt giấc mơ thừa kế đó sang một bên, rồi tự bươn chải một chút để thò được chân vào ngôi trường dạy vẽ chết tiệt của em. Bằng không, - Lọ Lem cười chua chát – tôi có thể giới thiệu em vài gã giàu sụ giúp em đổi đời.

Nói rồi nàng chẳng mảy may bận tâm đến Khăn Đỏ đang rấm rứt khổ sở nữa, mà đi thẳng vào phòng ngủ bằng một điệu bộ lả lơi khiêu gợi luôn làm mê mẩn nửa số đàn ông trong câu lạc bộ đêm mà nàng thường lui tới.

Rồi trong lúc Lọ Lem thay chiếc nịt ngực chật cứng bằng lụa màu hồng, những ý nghĩ chê trách Khăn Đỏ ngây thơ đã biến thành nỗi ganh tị không thể cưỡng lại được khi nàng liên tưởng đến cuộc đời cay đắng của chính mình.

Lọ Lem – đứa con gái bị ghẻ lạnh của một nhà tài phiệt nổi danh trong giới đầu tư – từng vào trại cai nghiện cần sa và rượu vào năm mười bốn tuổi sau khi cha nàng tuyên bố phá sản và tự tử bằng súng. Nhưng thực ra nàng đã bắt đầu lén lút uống rượu mạnh ngay trong ngôi trường dòng chán ngắt, nơi nàng kết bè kết lũ với hai đứa con của mẹ kế, trở thành một hội những nữ sinh cá biệt hư hỏng. Cuộc đời nàng trượt dài từ những năm còn vị thành niên, tuy nó không quá bi thảm như hai đứa em đáng thương của nàng, một chết vì sử dụng ma túy quá liều, một đang ngồi trong nhà giam vì cố gắng vận chuyển hai ký cần sa sang biên giới.

Nàng được mẹ đỡ đầu bảo bọc nhưng dứt khoát không để cho tuổi xuân lụi tàn hoang phí theo tiệm tạp hóa xập xệ của bà, bèn nghĩ ra hướng đổi đời bằng việc mỗi tuần đều đặn gửi đi những tấm ảnh hở hang với hy vọng một đạo diễn nào đó có thể nhận ra nhan sắc kiều mị của nàng. Nàng lăn lộn kiếm tiền bằng việc bán tạp hóa, làm người mẫu ảnh minh họa cho vài tờ báo và lui tới các hộp đêm để tiếp tục tìm kiếm cơ hội. Nàng thậm chí từng lên giường với cả những cậu em choai choai, những ông ngoại già nua với mục đích vá víu lại cuộc sống đang ngày một thảm hại hơn của nàng.

Lọ Lem tự cười mình trong nỗ lực bám trụ lấy hy vọng đổi đời kèm theo sự tởm lợm bản thân không lẫn vào đâu được. Rồi trong khi nàng khoác lên mình bộ váy đen tuyền có đính kim sa lấp lánh vừa tìm được ở một cửa hàng đồ cũ, nàng nghe có tiếng rơi loảng xoảng ở nhà bếp.

Lọ Lem cáu kỉnh ló đầu ra khỏi phòng ngủ và hỏi bằng đôi môi nhợt nhạt chưa tô son:

- Cô đang nấu bữa tối hay đang phá hỏng nhà bếp của tôi đấy?

Không có tiếng trả lời. Sàn bếp vương vãi sốt cà chua lợn cợn những thứ trông như thịt heo băm nhỏ. Bạch Tuyết đang quỳ dưới sàn và cố gắng thu dọn đống hổ lốn vừa gây ra nhưng việc này lại khiến nàng lên cơn khó thở. Nàng cảm thấy sự bất lực và cơ thể nàng bị chèn ứ bởi một cơn khủng hoảng dữ dội mỗi khi nấu ăn.

Đã gần mười năm qua, Bạch Tuyết bị mắc chứng cuồng ăn, nàng luôn gặp vấn đề nghiêm trọng với bệnh béo phì.

Được mệnh danh là Nàng công chúa của ngành thức ăn nhanh, nhưng Bạch Tuyết chưa bao giờ có cơ hội thưởng thức trọn vẹn một món ngon nào bởi nàng luôn phải ăn uống theo lịch theo dõi trọng lượng nghiêm ngặt. Mẹ của nàng, người đã sáng chế ra cách thức ra món hambơgơ được ưa chuộng nhất trong lịch sử đã qua đời khi Bạch Tuyết tròn một tuổi vì chứng suy tim, hay đúng hơn vì cân nặng quá khổ đã bóp nghẹt tất cả sự sống trong con người bà.

Lên bảy, Bạch Tuyết với dáng vẻ mũm mĩm đáng yêu của một thiên thần, mái tóc đen óng cùng nước da trắng khó ai bì, đã được một hãng kem mời làm người mẫu độc quyền. Bảy Chú Lùn – tên hãng kem khôn lanh - đã thành công rực rỡ với sự kết hợp tuyệt vời một món ăn khoái khẩu với một người mẫu nhí xinh xắn, khiến cho thương hiệu “Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn” được phổ biến rộng rãi khắp hệ thống các trường mẫu giáo. Nhưng không may, thiên thần nhỏ sớm kết thúc nghiệp người mẫu chỉ hai năm sau đó với trọng lượng cơ thể đáng báo động và một chế độ cai nghiện các thực phẩm bơ dầu. Tài sản kếch xù mẹ để lại cho nàng dần cạn kiệt qua quá trình rúc rỉa tinh vi của cha và mẹ kế, cùng vụ thua kiện vì vi phạm hợp đồng với công ty Bảy Chú Lùn.

Bạch Tuyết luôn phải sống trong nỗi ám ảnh khủng khiếp về sự vô dụng của mình khi không thể kiểm soát nổi việc ăn uống. Nàng cô đơn, đau khổ và dù chưa từng thử một nụ hôn đúng nghĩa nhưng đã có vô vàn kết luận phũ phàng về cuộc đời. Nàng quyết định tự lập từ năm mười sáu tuổi, nhưng cũng không thể kiếm được một công việc nào khả dĩ vì sức khỏe quá kém. Những cơn khó thở luôn de dọa hệ hô hấp yếu ớt của Bạch Tuyết, khiến nàng khó mà lao động liên tục quá bốn giờ, dù đó chỉ là trực điện thoại hay chiên khoai trong cửa hàng ăn.

Khăn Đỏ xuất hiện ở nhà bếp để giúp lau dọn sàn nhà, trong khi Bạch Tuyết ngồi thở hổn hển trên chiếc ghế đóng riêng cho nàng nơi bàn ăn, và rồi, đấm ngực khóc tức tưởi như thể nàng còn là một đứa trẻ bị người lớn tịch thu ly kem đang ăn dở.

Lọ Lem nhảy xổ vào phòng ăn và bắt đầu quát tháo ầm ĩ:

- Cái nhà này không một phút nào yên ổn hay sao? – Nàng vung vẩy hai cánh tay gân guốc- Cô chỉ có mỗi nhiệm vụ coi sóc các bữa ăn thôi mà! Trời ơi là trời!

- Ôi đừng…. – Bạch Tuyết thút thít – Cô không thể để tôi một mình suốt ngày với thịt mỡ và bát đĩa. Cơn ác mộng của tôi… cô biết mà.

Lọ Lem bắt đầu gân cổ tru tréo:

- Cô nghĩ ai là bà tiên ban phước cho ta chỗ thực phẩm đó chứ? Cứ khóc lóc như trẻ lên ba vậy. Cô không thể tỏ ra có ích hơn sao hả đồ bị thịt vô dụng kia?! – Nàng giận dữ rít lên.

Bạch Tuyết choáng váng toan vùng chạy khỏi phòng, nhưng nàng lại đổ gục xuống và bắt đầu lên cơn khó thở dữ dội hơn, hệt như đang bị một bánh xe chắn ngang ngực. Khăn Đỏ ôm lấy Bạch Tuyết và vỗ về nàng bằng thân hình lép kẹp, trong khi Bạch Tuyết gần như làm rung giật cả căn nhà bằng từng đợt nấc của nàng.

- Tôi trả nửa tiền thuê nhà mà vẫn không thoát nổi những chuyện ngu đần này sao?

Một gương mặt xinh đẹp nữa lạnh lùng xuất hiện ở phòng ăn.

Tóc Bím, cái tên tinh tế mà nàng tự đặt cho mình, là tấm áo ngụy trang để trốn chạy khỏi sự dè bỉu ác nghiệt của những người xung quanh về “dòng dõi phát xít” lên gia đình buồn bã của nàng. Ông nội của Tóc Bím là một cựu sĩ quan từng giữ chức cai ngục của Đức quốc xã, và sự kiện xưa cũ ấy vẫn đủ sức khiến nàng nhăn mặt khi có ai đó gọi cái tên sặc mùi “thuần chủng”: Rapunzel.

Nàng được nuôi sống bằng sự cô độc và khép kín đến nỗi chỉ cảm thấy an toàn khi nhốt mình sau bốn bức tường chật chội, lầm lũi học tập cùng với gia sư riêng và bầu bạn với chính mình. Đó là hệ quả của những lời phỉ bang vô căn cứ vẫn thường xuyên dội xuống gia đình về chính nàng, Rapunzel, cô cháu gái đầu tiên của ông nội đáng kính, tuy xinh đẹp nhưng đã vướng phải một trong số những lời nguyền từ nạn nhân của ông: Nàng bị bại liệt từ thuở lọt lòng.

Nhưng ghê gớm hơn cả, chính là mái tóc vàng dầy như rơm khô không thể cắt ngắn đi được, vì nếu có dao kéo nào động đến, nàng sẽ lập tức bị hành hạ bởi những cơn sốt thập tử nhất sinh. Tóc Bím, hãy gọi nàng bằng cái tên tinh tế này, tìm cách thoát ly gia đình và quê hương nàng để tìm đến tương lai tươi sáng hơn và nhanh chóng kết thân với Lọ Lem tại một quầy bán thuốc lá.

Tóc Bím tin tưởng ở khả năng viết lách của mình và thường tự sáng tác ra những chuyện tình diễm lệ có dáng dấp của mình trong đó, dù mối tình duy nhất của nàng là một anh đưa báo thường vẫy tay mỗi sáng với người đẹp tóc vàng ngồi bên khung cửa. Nhưng khi cô gái cùng chiếc xe lăn ì ạch di chuyển ra cổng để nói câu chào thì chàng trai từ đó chỉ bỏ báo mà không bao giờ vẫy tay nữa.

Chứng bại liệt không ngăn trở nổi sức sáng tạo dồi dào của Tóc Bím, vì tất cả những đè nén và trăn trở trong đời thực đều được nàng gửi gắm vào con chữ. Nàng nuôi giấc mộng trở thành một nhà văn vĩ đại và trong thời gian thực hiện ước nguyện đó, nàng vẫn hằng ngày cần mẫn kiếm sống bằng công việc đánh máy thuê.

Tất nhiên, Tóc Bím không phải là người duy nhất đang mang tâm trạng tệ hại lúc này. Buổi chiều bão giông không ngừng nghỉ này là chất xúc tác khiến tâm trạng các cô gái thêm u ám, đến mức một rối loạn nhỏ cũng đủ khiến tất cả phát điên.

Thái độ xấc láo khiến Lọ Lem có cảm giác mình như một cô gái làng chơi hư hỏng. Nhưng nàng không hư hỏng, rõ ràng vậy. Người hư hỏng không có ước mơ, nhưng Lọ Lem thì có. Nàng chỉ rồ dại, nghiện thuốc lá và hơi cáu kỉnh một chút, mà những điều linh tinh đó không thể che mờ được phẩm chất đáng kinh ngạc của nàng: nhân hậu và hào phóng ngay cả khi đang nghèo mạt xác.

Lọ Lem cho rằng mình nên là người đầu tiên thay đổi bầu không khí dễ sợ ấy.

- Thôi được - nàng nhấc điện thoại treo tường lên – Tôi sẽ gọi bánh pizza, và tất nhiên là món rau trộn của cô nữa – nàng dịu giọng với Bạch Tuyết – Để chúng ta cùng thoát khỏi những rắc rối khốn kiếp này.

Bạch Tuyết chớp đôi mắt ngấn lệ, và khi cố điều khiển từng nhịp thở chậm chạp bên trong cơ ngực núng nính mỡ, nàng biết rằng việc nấu nướng cho cả hội mỗi ngày đã không đến nỗi biến nàng thành kẻ thất nghiệp vô dụng.

Tóc Bím xoa tay lên hai đầu gối teo tóp không cảm giác, một thói quen để cơ thể nàng nhận biết có sự tồn tại của đôi chân. Nàng muốn biểu đạt điều gì đó để phù hợp với tích tắc thinh lặng này, nhưng vỏ bọc hờ hững cố hữu chỉ đủ tạo cho nàng một cái mím môi. Tóc Bím thuộc dạng người có khiếu ngôn ngữ như lại kém khả năng diễn đạt bằng lời.

Khăn Đỏ thở một hơi dài, rồi bằng một cái tắc lưỡi, nàng quyết cho những bực bội này cút xéo:

- Chị không định xích lại gần đây sao Tóc Bím? Ngồi nghe Lọ Lem kể việc cưa cẩm thằng Pinocchio của mụ ấy trong khi đợi pizza phô mai thơm ngon của tụi mình xuất hiện.

- Ôi cái thằng ấy, - Lọ Lem khoát tay – Nó chỉ biết nhìn chăm chăm vào chỗ ngực này – nàng trố mắt và kéo giãn cổ áo ra – đến nỗi cái mũi dị hợm điên khùng của nó suýt tí nữa đã chọc vào người chị.

Khăn Đỏ và Bạch Tuyết tựa vào nhau cười khùng khục, còn Tóc Bím kéo bánh xe nhích về phía trước. Đó là một cảnh tượng kỳ vĩ: Một tiểu thư về vườn ôm mộng làm diễn viên, một bệnh nhân của chứng cuồng ăn, một cô sinh viên rỗng túi và một nhà văn nửa mùa đang đùa rỡn trong căn phòng chật hẹp bốc mùi sốt cà chua. Các cô gái thôi không còn giữ ý nghĩ để mặc cho giông bão đang rít từng cơn ngoài cửa sổ cuốn phăng cả cuộc đời mình đi.

Mỗi nàng công chúa đều đồng ý rằng, nếu cùng nhau xốc lại cuộc đời cho tinh tươm, họ có thể sống bên nhau hạnh phúc đến suốt đời mà không cần đến bất cứ phép mầu nào.

Và đó là điều mà không phải bất cứ ai đọc truyện cổ tích cũng có thể hiểu được.


- Viết bởi: Jiji
- Ý tưởng được phác thảo trong toilet
- Âm nhạc được dùng làm cảm hứng: Amy Winehouse, Lily Allen, Dido, Diana Krall
- Cám ơn bạn MinhK và Jera đã gợi ý qua chương trình khảo sát ý kiến.



No comments:

Post a Comment