Thursday, September 2, 2010

Về kỷ niệm Lý Liên Kiệt



ảnh sưu tầm


Mãi cho đến khi số lần lui tới rạp chiếu bóng đã bắt đầu nhiều ngang bằng số lần đạt điểm kém thời trung học, Tinh Tinh mới nhận ra rằng không có buổi hẹn hò ở rạp phim nào hoàn mỹ như lần đầu tiên.

Quãng thời gian đã đủ dài để cuốn trôi sạch mọi sự kiện, nhưng Tinh Tinh, như bất kỳ Bảo Bình nào, đều luôn luôn nhớ rõ những lần đầu tiên của mình. Rạp chiếu phim cũ vắng hoe không chia suất chiếu, tấm màn chăng màu đỏ rượu chát, những hàng ghế có đệm cứng đã hơi sờn ở chỗ đặt tay. Nàng nhớ bịch bỏng ngô nguội ngắt được gói sẵn có đáy bìa màu xanh lá và ly xi rô dâu uống xong chỉ lưu lại một vệt đỏ trên đầu lưỡi hơn là mùi vị của nó. Nàng nhớ Lý Liên Kiệt của cách đây mười lăm năm vẫn còn trẻ trung, hớn hở, thủ vai Hoàng Phi Hồng có chiếc đuôi sam buộc que chì để ra tuyệt chiêu mỗi khi thất thế trước kẻ địch. Hoàng Phi Hồng bị thương rất nhiều, nhưng luôn thắng ở cuối phim, nắm tay một người đẹp bước đi giữa những dòng chữ kết phim đang dần xuất hiện.

Tinh Tinh được dắt tay vào rạp để chiêm ngưỡng Lý Liên Kiệt bởi một người đàn ông mà sau này trải qua bao nhiêu ách đời vướng lụy, nàng nhận ra đây mới đích thực là tình yêu khó đổi dời. Nàng đã từng bước rũ bỏ hết ngây thơ như cái thuở vẫn tin rằng người ta có thể dùng tay không khắc chữ lên thân cây như Hoàng Phi Hồng thiếu hiệp. Những nhơn tình nhơn ngãi cứ trôi đến rồi lại trôi đi không một chút luyến lưu. Tháng năm dập dềnh vỗ sóng đánh tan những ngô nghê cũ kỹ, buộc nàng phải bấu víu vào một thứ ngô nghê nào mới mẻ hơn. Tinh Tinh nhận ra không phải ai cũng chịu đựng tốt tính vòi vĩnh và lập dị của nàng như lời hứa hẹn ban đầu. Trong những buổi chiều nàng bị bỏ rơi như một con mèo lác mắt, rụng râu và run sợ, Tinh Tinh nhận thấy bên cạnh mình chỉ còn bên lại người đàn ông vẫn thấu hiểu tâm can của nàng, nuông chiều và kiên nhẫn với nàng vô điều kiện. Tinh Tinh tự hỏi suốt bao nhiêu lâu nay nàng đã ở đâu thế?

Vậy là nàng quyết đi mua vé xem phim cho bằng được.

Lý Liên Kiệt trong Biệt Đội Đánh Thuê đã già đi rất nhiều, sượng trân trước những câu thoại hài tự bẻ bôi cái sự thấp bé trước lớp bạn dáng vóc nổi trội to cao. Hầu hết mọi thứ đều thay đổi. Rạp chiếu phim đẹp đẽ dập dìu những con người xinh đẹp, lịch sự. Những miếng bỏng ngô nóng giòn óng ánh lớp đường đến khi đặt vào miệng là ngậy lên mùi bơ thơm. Ly coca sành điệu để thấm giọng giữa những vụ nổ và đánh nhau chí chóe đến độ khó tin của lớp lớp anh hùng. Tinh Tinh vui sướng ghi dấu lại buổi hẹn hò cũng ở rạp phim sau mười lăm năm với tình yêu dịu dàng của nàng. Nàng thấy chính mình như đang bị nhấn chìm bởi những cảm giác hỗn độn cuốn như lốc xoáy trong lòng. Vì sự bỡ ngỡ hôm nay khi bước chân vào rạp phim to đẹp của người đàn ông đã từng dắt tay nàng đi xem Hoàng Phi Hồng, đã khiến cho Tinh Tinh thắt ruột mà nghĩ, nàng thực sự đang theo đuổi những thứ quá xa xôi đến độ đã quên mất vài việc dễ dàng nên làm ở trước mắt. Giống như một đứa trẻ mơ làm siêu nhân đến độ nhầm tưởng về thứ tự về các lớp trang phục của mình vậy.

Tinh Tinh mải nghĩ đến những kỳ hẹn tiếp theo, tiếp theo, rồi tiếp theo nữa, ở rạp phim, ở quán xá, ở những nơi đẹp đẽ, lãng mạn và vui vẻ. Nàng biết chắc mình sẽ tự thân đưa ra mọi kế hoạch cuộc hẹn hò, những tựa phim sẽ xem, những món quà vặt sẽ nhâm nhi khi duỗi người tựa vào lưng ghế êm ái mà xem trò phù phép của Hollywood. Nàng vui sướng vì được chủ động làm tất cả, nhưng người đàn ông nàng ngưỡng mộ sẽ nằng nặc đòi phải lấy thêm ý kiến từ một người phụ nữ khác nữa. Người phụ nữ này, đã thôi không còn quá âu lo bận rộn với việc nội trợ rối tinh mù, có thể đến rạp chiếu bóng để đường hoàng thưởng thức một bộ phim. Bà kín đáo thú nhận với Tinh Tinh, bảo nàng hãy tự sắp xếp mọi thứ theo ý mình, bởi từ lâu bà cũng hoàn toàn không biết một rạp chiếu phim nó trông ra sao nữa.



(Tặng ba và tặng mẹ)


Trích bài tập 3 chi tiết của 6AM: cậu bé mơ làm siêu nhân, suýt chết đuối, chữ khắc trên thân cây



No comments:

Post a Comment