Wednesday, May 18, 2011

Mademoiselle Joséphine épisode 7

Mademoiselle Joséphine muốn cho cả thế giới, đặc biệt là những người đã chọc giận nàng, biết rằng: Nàng đang rất giận

Sau đó Joséphine nhận ra rằng việc tỏ thị sự giận dữ từ lâu đối với nàng là một điều lạ lẫm. Joséphine đã nín nhịn và nhún nhường lâu đến độ cử chỉ phản kháng rõ rệt nhất của nàng là một cái mím môi. 

Thế là Joséphine quyết định thoát khỏi hố sâu của yếu hèn và mê muội, vùng lên hít thở lấy bầu không khí kiêu hãnh bằng một kế hoạch trả thù tàn khốc. Nàng mất một tuần để suy nghĩ tìm ra phương cách, ba tuần tiếp theo để vạch các bước thực hiện, và dành hẳn hai tháng để tính chuyện xóa bỏ dấu vết. Bởi đây không chỉ là một kế hoạch trả thù những con người đã hủy hoại cuộc đời tinh tươm của nàng, mà còn là hành trình giành lấy sự công bằng, hành trình đòi quyền được tôn trọng và quyền nổi giận khi không được tôn trọng. 

Chính vì lẽ đó, phương án trả thù của nàng không thể nhanh chóng nhẹ nhàng, vừa phải thâm sâu hiểm độc khôn lường, vừa phải tàn bạo kinh khiếp khôn tả. Những người đã chọc giận nàng, chúng sẽ biết thế nào là a tỳ địa ngục, là đau đớn thê lương. Chúng phải trả giá cho việc đã làm tổn thương đến nàng - người thiếu nữ đã lâu không còn giận dữ. 

Thế là vào một buổi chiều mùa hạ trời nóng như lò nung, đến độ hoa tường vi còn láng mỡ nữa là mặt người ta, nữ bá tước Tienette trở về lâu đài của mình sau buổi tiệc trà mà ở đó, ả và đám bạn thượng lưu giẻ rách của mình thường ngâm những bài thơ dung tục làm trò vui. Ngay đó, cạnh bức độc bình to bên phải cánh cửa tò vò hình bán nguyệt lỗi thời, nữ bá tước thấy ngay một phong thơ mầu đỏ sậm với dấu niêm quen thuộc. 

Chữ viết trong thơ nét nghiêng, mảnh dẻ nhưng dứt khoát. Thư viết: 

"Kính gửi Tienette Pierre, Comtesse de Taurin.

Hẳn bà rất ngạc nhiên khi nhận được thơ nầy. Tôi muốn báo cho bà biết rằng sức chịu đựng của tôi đã vượt quá ngưỡng cửa đoan chính và ôn nhu của một cô gái thôn bản. Những tháng ngày nhuần nhị đẹp tươi của tôi đã chấm dứt, và nhờ ơn cao cửu trùng của bà cùng bè lũ tay sai thối nát, tôi chỉ còn lại vô vàn đau thương. 

Thì nay, tôi tuyên bố, tôi sẽ giáng xuống các người cơn thịnh nộ của càn khôn chuyển mộng. Kể từ nay trong từng bài văn câu chữ nào mà tôi viết được, bóng dáng của các người sẽ vương vãi đầy trong đó với vai trò là những nhân vật xấu xa gớm ghiếc nhất. 

Chẳng hạn như bà, nữ bá tước bò mộng, bà sẽ là mụ phù thủy ghẻ chóc ngày đêm chỉ ăn được súp ốc sên vục bằng gáo dừa. Trán của bà sẽ dô như xoài chín cây, mũi của bà sẽ to như bắp đùi của đà điểu, to đến độ bà sẽ không bao giờ nhìn xuống mà thấy được thân mình. Tôi chúc bà sẽ chết khi bị cảm vì ngộp nước dãi. 

Con gái của bà, tiểu thư A'ishah đáng mến, sẽ trở thành con cóc màu tía không thể nhảy được vì quá mập, suốt ngày tìm vui bằng việc lắc vòng với ảo tưởng mình xinh đẹp. Và vì không thể di chuyển được, tiểu thư sẽ đánh bạn cùng với con lăng quăng lé mắt tên là Valda, kẻ được nhân gian lưu danh bởi mùi hôi của mình. Cả hai sẽ sống hạnh phúc suốt đời bên nhau trong một ống cống. 

Và tất nhiên, tôi không quên sáng tác cuộc đời kỳ thú cho những nhân vật khác như con muỗi Hedelienne - tên đầu sỏ của băng đảng vo ve nịnh bợ bao gồm Adula Pruie, tất cả vì quá ngu ngốc và đu bám lẫn nhau nên đã uống nhầm nước cống thay vì máu và lần lượt gẫy cánh bại liệt. Và thay vì oai dũng đi tìm kiếm thức ăn, bọn chúng sẽ lăn rạp cả ra vệ đường mà cầu khẩn, cuối cùng kết thúc cuộc đời mình trong kẽ đế giày của những nguời xa lạ. 

Thưa nữ bá tước đáng kính, đây chỉ là một vài ví dụ sơ sài mà tôi bất chợt nghĩ đến. Tôi cho rằng khi tôi bắt tay vào việc, câu chuỵên sẽ bi diễm hùng hậu hơn thế rất nhiều. Hãy đợi tin tôi.

Ký tên,

J."

Saturday, May 14, 2011

Lars Von Trier

Bất cứ khi nào đến tìm Lars Von Trier, tôi cũng ở trong giai đoạn dư thừa năng lượng nhất. Và trăm lần như một, tôi trở về với một bộ dạng ủ ê mệt lừ.

Tôi tìm kiếm gì ở đó, trong cuốn phim của Trier? Một sự thanh tẩy, một cuộc cách tân suy nghĩ, một sự dằn vặt, một mớ nghĩ suy, một dấu chấm hỏi? Mỗi lần gặp gỡ tôi lại tìm được cơ hội soi lại một phần hồn mình. Làm sao nhặt hết những mảnh nhỏ của mình phản chiếu từ những nhân vật đó. Sự khuôn sáo và hèn nhát của Tom Edison, nhiệt huyết và ngây thơ của Selma, ảo tưởng và tình yêu của Bess, sự tàn bạo và ích kỷ của làng Dogville. Hết thảy những niềm tin vào Đấng tối cao, tin vào nhân phẩm, tin vào tình yêu, tin vào truyền thống, tin vào bản năng,... đều được soi rọi bằng thứ ánh sáng trần tục nhất. 

Nhưng niềm tin sẽ là gì nếu không là những điều bất cần chứng minh, bất cần căn cứ?

Thursday, May 5, 2011

Không tựa

Lâu mà viết lại, cảm giác cứ như gặp người quen cũ, đang lúng túng trệu trạo chưa kịp mở miệng ra nói câu chào, đã bị vả cho lác mắt. 

Wednesday, May 4, 2011

Gặp lại

Miền đất cũ đó, giống như một thánh địa linh thiêng được canh giữ cẩn mật, vẫn chưa bao giờ phai đi nét huy hoàng. Những khoảnh sân rộng vương cát nóng không có bóng mát, những tiếng cầu kinh, những bài ca xưng tụng uy danh Chúa, những đợt hội trại hè. Tất cả hãy còn ngổn ngang tầng tầng lớp lớp chói chang, một thời tuổi nhỏ hân hoan hỉ cuồng của tôi, vậy mà giữa tôi và miền đó, đã không còn gì dẫu là một sợi dây mỏng manh để đưa tay níu lấy khi cần.

Những kỷ niệm đó nhắc tôi không quên cái thuở mình ngại ngùng tặng cho T. những tấm thiếp và quyển sổ kỷ niệm có chép những bài hát mà chúng tôi yêu thích. Quyển sổ có bìa màu xanh, mực viết bên trong đó cũng màu xanh, được trang trí bằng những bút kim tuyến và dạ quang chắc sẽ từ tươi vui trở nên lố bịch hơn theo thời gian. Tôi không nhớ hết những lần chúng tôi đi ăn chè trên đường về, ở cái quán đã nâng cấp lên đắt đỏ và xa lạ hơn bao giờ hết. Tôi cũng không nhớ hết những mẩu chuyện cười, những tối mùa Chay tụ họp ngồi đan lá để chuẩn bị thánh lễ, những kỳ thi đua rộn ràng mùa Vọng. Nơi đó không chỉ có tôi, không chỉ có T., đó là nơi nuôi sống những mơ ước đã tàn phai, những đam mê nay đã xa lạ đến nỗi dù ngẫu nhĩ gặp lại cũng dễ chối từ nhau.  

T. ạ, 

Chúng ta từng ước được lớn nhanh lên để thoát khỏi những ngốc nghếch kia, những bồng bột nọ. Chúng ta lớn nhanh hơn chúng ta nghĩ, đến nỗi không đủ thời giờ để biết mình còn ngốc ngếch hay không. 

T. thân mến, 

Hãy mừng vui chúng ta vẫn chưa già, nếu không xét theo cái nghĩa hồn nhiên đã trở thành món trang sức xa xỉ.