Mademoiselle Joséphine muốn cho cả thế giới, đặc biệt là những người đã chọc giận nàng, biết rằng: Nàng đang rất giận.
Sau đó Joséphine nhận ra rằng việc tỏ thị sự giận dữ từ lâu đối với nàng là một điều lạ lẫm. Joséphine đã nín nhịn và nhún nhường lâu đến độ cử chỉ phản kháng rõ rệt nhất của nàng là một cái mím môi.
Thế là Joséphine quyết định thoát khỏi hố sâu của yếu hèn và mê muội, vùng lên hít thở lấy bầu không khí kiêu hãnh bằng một kế hoạch trả thù tàn khốc. Nàng mất một tuần để suy nghĩ tìm ra phương cách, ba tuần tiếp theo để vạch các bước thực hiện, và dành hẳn hai tháng để tính chuyện xóa bỏ dấu vết. Bởi đây không chỉ là một kế hoạch trả thù những con người đã hủy hoại cuộc đời tinh tươm của nàng, mà còn là hành trình giành lấy sự công bằng, hành trình đòi quyền được tôn trọng và quyền nổi giận khi không được tôn trọng.
Chính vì lẽ đó, phương án trả thù của nàng không thể nhanh chóng nhẹ nhàng, vừa phải thâm sâu hiểm độc khôn lường, vừa phải tàn bạo kinh khiếp khôn tả. Những người đã chọc giận nàng, chúng sẽ biết thế nào là a tỳ địa ngục, là đau đớn thê lương. Chúng phải trả giá cho việc đã làm tổn thương đến nàng - người thiếu nữ đã lâu không còn giận dữ.
Thế là vào một buổi chiều mùa hạ trời nóng như lò nung, đến độ hoa tường vi còn láng mỡ nữa là mặt người ta, nữ bá tước Tienette trở về lâu đài của mình sau buổi tiệc trà mà ở đó, ả và đám bạn thượng lưu giẻ rách của mình thường ngâm những bài thơ dung tục làm trò vui. Ngay đó, cạnh bức độc bình to bên phải cánh cửa tò vò hình bán nguyệt lỗi thời, nữ bá tước thấy ngay một phong thơ mầu đỏ sậm với dấu niêm quen thuộc.
Chữ viết trong thơ nét nghiêng, mảnh dẻ nhưng dứt khoát. Thư viết:
"Kính gửi Tienette Pierre, Comtesse de Taurin.
Hẳn bà rất ngạc nhiên khi nhận được thơ nầy. Tôi muốn báo cho bà biết rằng sức chịu đựng của tôi đã vượt quá ngưỡng cửa đoan chính và ôn nhu của một cô gái thôn bản. Những tháng ngày nhuần nhị đẹp tươi của tôi đã chấm dứt, và nhờ ơn cao cửu trùng của bà cùng bè lũ tay sai thối nát, tôi chỉ còn lại vô vàn đau thương.
Thì nay, tôi tuyên bố, tôi sẽ giáng xuống các người cơn thịnh nộ của càn khôn chuyển mộng. Kể từ nay trong từng bài văn câu chữ nào mà tôi viết được, bóng dáng của các người sẽ vương vãi đầy trong đó với vai trò là những nhân vật xấu xa gớm ghiếc nhất.
Chẳng hạn như bà, nữ bá tước bò mộng, bà sẽ là mụ phù thủy ghẻ chóc ngày đêm chỉ ăn được súp ốc sên vục bằng gáo dừa. Trán của bà sẽ dô như xoài chín cây, mũi của bà sẽ to như bắp đùi của đà điểu, to đến độ bà sẽ không bao giờ nhìn xuống mà thấy được thân mình. Tôi chúc bà sẽ chết khi bị cảm vì ngộp nước dãi.
Con gái của bà, tiểu thư A'ishah đáng mến, sẽ trở thành con cóc màu tía không thể nhảy được vì quá mập, suốt ngày tìm vui bằng việc lắc vòng với ảo tưởng mình xinh đẹp. Và vì không thể di chuyển được, tiểu thư sẽ đánh bạn cùng với con lăng quăng lé mắt tên là Valda, kẻ được nhân gian lưu danh bởi mùi hôi của mình. Cả hai sẽ sống hạnh phúc suốt đời bên nhau trong một ống cống.
Và tất nhiên, tôi không quên sáng tác cuộc đời kỳ thú cho những nhân vật khác như con muỗi Hedelienne - tên đầu sỏ của băng đảng vo ve nịnh bợ bao gồm Adula và Pruie, tất cả vì quá ngu ngốc và đu bám lẫn nhau nên đã uống nhầm nước cống thay vì máu và lần lượt gẫy cánh bại liệt. Và thay vì oai dũng đi tìm kiếm thức ăn, bọn chúng sẽ lăn rạp cả ra vệ đường mà cầu khẩn, cuối cùng kết thúc cuộc đời mình trong kẽ đế giày của những nguời xa lạ.
Thưa nữ bá tước đáng kính, đây chỉ là một vài ví dụ sơ sài mà tôi bất chợt nghĩ đến. Tôi cho rằng khi tôi bắt tay vào việc, câu chuỵên sẽ bi diễm hùng hậu hơn thế rất nhiều. Hãy đợi tin tôi.
Ký tên,
J."