Tuesday, September 27, 2011

Kiệt tác



- Một số người sống vì giấc mơ, một số phải chết để hoàn thiện giấc mơ đó, phải vậy không?

Gã vuốt má nàng, làn da thiếu nữ trơn mịn lướt êm qua gan bàn tay. Hơi ấm trên cổ nàng vẫn còn vương vất. Gã gục đầu vào ngực nàng hít nhẹ mùi thơm ngọt ngào, tưởng như thể lồng ngực nàng hãy còn đập những nhịp cuống quýt cuối cùng. Người con gái đáng thương, tinh khiết và ngây thơ nhất trần đời đang ngủ ngoan như một đứa trẻ.

Khi những tia sáng dối lừa đã gần cạn, đêm bắt đầu rủ xuống khu vườn một bức màn tang tóc. Những bông hoa tường vi rung lên theo từng đợt gió cuối thu. Dưới ánh đèn vàng vọt, hoa tường vi chỉ mang một thứ màu nhờ nhờ tê tái, khác hẳn với vẻ yêu kiều tím vàng hồng cam chỉ nhìn rõ vào ban ngày. Từng cụm hoa được tỉa trồng khéo léo, mọc ra từ đỉnh đầu của những bức tượng trắng phau uyển chuyển, xếp rải rác hai bên lối đi trải sỏi.

Gã bắt đầu tháo những cúc áo đầu tiên, rồi đến dây nơ chiếc đầm lụa, đôi vớ thun, bộ đồ lót màu xanh nhạt, bằng tất cả sự nâng niu thành kính. Gã không muốn thân thể nàng bị hư hoại, dù chỉ là một vết xước nhỏ. Bằng những cử chỉ ngọt ngào còn hơn dành cho tình nhân, gã nhẹ nhàng cạo sạch tóc trên đầu cô gái, và mỉm cười khi nhớ đến buổi chiều thứ Bảy đầu tiên nàng rụt rè xin được vào khu vườn để ngắm hoa vào mỗi cuối tuần. Gã đứng trong xưởng điêu khắc, qua khe nhỏ của tấm cửa gỗ đen luôn khép chặt, quan sát nàng đi lại trong khu vườn, nói chuyện với mỗi đóa hoa bằng một ngôn ngữ không lời. Cứ như thế cho đến ngày thứ Bảy cuối cùng của tháng Tám, gã không thể cưỡng nổi việc gửi cho nàng một lá thư viết trên giấy thấm chloroform đậm đặc, đủ để nàng mê ngủ ngay khi vừa đọc xong dòng đầu tiên.

- Nàng đã là một kiệt tác của nhân gian, giờ đây nàng sẽ là kiệt tác của ta.

Gã thì thầm bên tai nàng, hôn lên đôi môi khép hờ đang dần tái đi vì cái lạnh ương bướng đầu thu. Tiếng lưỡi cưa tròn bắt đầu xoáy vào đêm, xoáy vào da đầu cô gái, nghiến vào lớp sọ phát ra những tiếng tách tách khô khan. Máu bắt đầu phún ra sền sệt loang loáng trên hai bàn tay gã, tanh và mặn như sự cứu rỗi cuối cùng. Cách đó không xa, ở góc vườn, một ngọn lửa đang thiêu rụi tất cả tư trang của nàng, liếm lên lá thư tình đầu tiên và cuối cùng nàng được nhận.


Thanh tra X. cảm thấy những lập luận đang bủa vây lấy mình còn ghê sợ hơn đám cây gai mọc hai bên con đường mòn dẫn lên đồi. Ngôi nhà gỗ im lìm, bao bọc bởi hàng giậu cao hơn đầu người, phía trong là khu vườn xanh mướt có đài phun nước nhỏ và tượng trang trí đẹp hút hồn với hoa tường vi đủ màu. Ai có thể sống yên ổn tại một nơi thần tiên đến dường này, khi mà cách đó vài cây số cả thị trấn đang náo loạn lên bởi hai mươi ba vụ mất tích liên tiếp diễn ra chỉ trong sáu tháng?

Chủ nhân khu vườn tiếp đón vị khách không mời bằng một thái độ nhã nhặn lịch lãm đến xa vời. Giọng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt ấm áp mơ hồ, nhưng khóe miệng cười mỉm của gã đàn ông vẫn khiến cho một nửa dây thần kinh của thanh tra X căng như dây đàn.

- Bên trong cánh cửa đen phía cuối vườn là gì? – Thanh tra X. tự tha lỗi cho sự đường đột của mình bằng cách đưa ít vụn bánh quy cho con mèo đang nghịch cái đuôi trên nền nhà.

- Xưởng điêu khắc. – Người đàn ông chậm rãi châm trà vào chiếc tách sứ màu ngà.

- Anh đã làm tất cả những tượng hoa này sao?

- Ông nghĩ sao? – Người đàn ông bật những tiếng cười đục. – Mỗi bức tượng đều có một tâm hồn trong đó.

Thanh tra X. bước nhanh ra cửa hông, hướng ra vườn thẳng tiến về cuối khu vườn.

- Thứ lỗi cho tôi, việc xem xét sẽ nhanh thôi. – Thanh tra X. thận trọng nhìn gã đàn ông chậm rãi mở khóa cửa.

- Thật sự tôi và cái xưởng quèn của tôi… – Gã chủ nhà bước quanh căn phòng ngổn ngang những khối tượng dang dở – … chỉ mong cho việc điều tra này kết thúc nhanh.

Viên thanh tra rảo qua căn phòng đầy vụn đá bước đến cuối phòng, nơi có đặt một chiếc tủ kính màu đen cao lạ lùng.

- Tại sao những bức tượng đang chế tác đều không có đầu?

- Bởi vì hoa tường vi cần được trồng trước khi lắp vào thân tượng.

Gã chủ nhà bước ngang qua căn phòng đến bên chiếc tủ kính, đặt lên đó một nụ hôn.

- Nhưng trong một số trường hợp đặc biệt… – Gã với tay bật công tắc đèn lắp bên trong chiếc tủ. -… thì tôi không cần đến tượng nữa.

Và lúc đó, thanh tra X. thề có Chúa và mười bảy năm điều tra của mình, đã không thể thốt lên được lời nào trước cảnh tượng phi thường cuối cùng mà ông được chiêm ngắm.

Bên trong chiếc tủ kính đen, một người con gái đang nằm giữa những lớp đá tuyết dày, thân thể sáng lóa tuyệt mỹ như kỳ quan của Thượng Đế. Trên đầu nàng nơi thay vì tóc là một khóm tường vi trắng thánh khiết đang nở hoa tươi tắn, với thân và cành chắc chắn đã đâm ra từ những nếp gấp trên não, và rễ cây đã ăn sâu đến độ, chúng trồi ra ở hai hốc mắt, đâm xuyên qua con ngươi đang trừng trừng nhìn về phía thanh tra bằng tất cả sự uất hận của cái đẹp vĩnh hằng và thinh lặng.


Friday, September 9, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 10

Trong một tích tắc vào lúc Joséphine cố đè nén cơn thèm ăn cữ chiều xuống, nàng nhận thấy bộ saga thần thánh của nàng đang dần tủn mủn nhỏ nhặt đi không kiểm soát. Joséphine những muốn tạm ngưng, những muốn thay vào đó là một truyện kinh dị diễm tình, nữa muốn tiếp tục sự quyết tâm mà nàng đã bày ra cách đó ba ngày. 

Thế rồi Joséphine thôi không nghĩ nữa, nàng quyết định đi nhảy. 

Nàng nhảy hào hứng, nhảy vồn vã, nhảy say mê. Nàng tung váy bước chân trần trên khoảnh sân hẹp, lắc hông, đẩy ngực, rung vai, biểu diễn hết thảy những động tác mà theo nàng, là gợi cảm và dứt khoát nhất. Joséphine cứ nhảy như thế mặc cho trời bắt đầu kéo mây phủ khắp phố nhỏ, lùa gió đến khiến cho những đàn ông lực lưỡng phải choàng thêm áo ấm, những đàn bà duyên dáng e lệ túm váy xống lại. Nàng cứ nhảy như thế cho tới khi hoa cẩm chướng trong góc vườn phải gục gặc phần vì gió to phần để công nhận rằng nàng rất đẹp. Joséphine tự tin khi không có ai nhìn thấy, nàng sẽ phô diễn được mọi phần khả năng khiêu vũ vốn tiềm ẩn sâu rất sâu trong bản thể của nàng. 


Nếu có ai trông thấy, Joséphine nghĩ, có lẽ chỉ cần chỉnh lại áo xiêm, cười duyên và nói rằng nàng đang có một chuyện nhỏ bực mình. 

Vì điều này quá đơn giản để tiếp tục vòng vo, Joséphine chỉ muốn hét to lên với thế giới rằng, nhưng vì nàng không thể phóng túng làm việc đó nên nàng sẽ viết. Rằng khi phiền muộn của thế gian này đang ùa đến nhiều và nặng như đá tảng đẩy ta đến sát bờ vực thẳm.

Hãy nhảy. 

Wednesday, September 7, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 9

Thế giới suýt nữa thì tỉnh dậy khi Joséphine chính thức bị cảm vào ngày thứ ba của tuần. Vũ trụ đảo điên xoay vần, bao lần gieo rắc mưa bão với những cơn gió có sức tốc bay hai lần váy lụa nhưng Joséphine vẫn nhất quyết không uống thuốc. Nàng xì mũi đều đặn hai phút một lần như một chu trình thuần khiết đương nhiên, với hy vọng hão huyền là việc đó có thể đẩy bớt vi rút cảm cúm ra khỏi cơ thể nàng. Thậm chí nàng còn chọn vài món ăn cay nóng của xứ Đại Hàn xa xôi để đẩy nhanh quá trình hoang đường ấy. 

Việc cảm mạo mang đến cho Joséphine bao nhiêu xúc cảm lạ kỳ, khiến nàng trở nên mong manh tột cùng, nhậy cảm tột cùng. Bằng một giọng nghẹn sũng nước mũi, nàng trò chuyện với những bông hoa bên bậu cửa và cân nhắc việc mang tạp dề cho gấu bông.

Joséphine ước sao cái lạnh mãi lẩn quẩn trong thành phố, trên những con đường, bên ngoài mái hiên, và sẽ tan biến vào bình minh trước khi ngấm vào Joséphine và ướp khô trái tim nàng trong băng giá. 

Tuesday, September 6, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 8

Giữa lúc suy ngẫm về vai trò và đóng góp của mình đối với nhân gian, và nên hay không nên ăn bánh nướng nhân hạt sen khi hoàng hôn chưa đến, Joséphine nhận ra mình cần phải viết lách mỗi ngày để khiến cho cuộc đời thêm tươi đẹp. Nàng bàng hoàng nhận ra, trong khi hàng triệu con người ngoài kia đang ngày một dễ dãi với ngòi bút và lời lẽ của mình bao nhiêu, thì Joséphine ngày một rụt rè và nhăng cuội với con chữ của mình bấy nhiêu.

Đó thật sự là một điều buồn, không chỉ đối với Joséphine, lương tâm của nàng, mà cả với cô thị nữ ngày ngày đều đặn vào mười một giờ ba mươi bảy phút dâng phá lấu lên cho nàng nữa.

Thế là Joséphine quyết tâm, bằng tất cả quyết tâm và những ước mơ trần tục nhất của nàng, nàng sẽ chuyển tất cả những cơn thèm ăn vào và nguồn năng lượng phát sinh từ nó vào việc sáng tác. Sáng tác thứ gì cũng được. 

Joséphine đã quyết rồi, dù hoa có rụng trong vườn, tường có bám ốc sên, tên cô thị nữ có dài cả trang giấy, Joséphine vẫn sẽ đeo bám giấc mơ này. 

Cho tới khi nào thế giới tỉnh dậy.