Thế giới suýt nữa thì tỉnh dậy khi Joséphine chính thức bị cảm vào ngày thứ ba của tuần. Vũ trụ đảo điên xoay vần, bao lần gieo rắc mưa bão với những cơn gió có sức tốc bay hai lần váy lụa nhưng Joséphine vẫn nhất quyết không uống thuốc. Nàng xì mũi đều đặn hai phút một lần như một chu trình thuần khiết đương nhiên, với hy vọng hão huyền là việc đó có thể đẩy bớt vi rút cảm cúm ra khỏi cơ thể nàng. Thậm chí nàng còn chọn vài món ăn cay nóng của xứ Đại Hàn xa xôi để đẩy nhanh quá trình hoang đường ấy.
Việc cảm mạo mang đến cho Joséphine bao nhiêu xúc cảm lạ kỳ, khiến nàng trở nên mong manh tột cùng, nhậy cảm tột cùng. Bằng một giọng nghẹn sũng nước mũi, nàng trò chuyện với những bông hoa bên bậu cửa và cân nhắc việc mang tạp dề cho gấu bông.
Joséphine ước sao cái lạnh mãi lẩn quẩn trong thành phố, trên những con đường, bên ngoài mái hiên, và sẽ tan biến vào bình minh trước khi ngấm vào Joséphine và ướp khô trái tim nàng trong băng giá.
No comments:
Post a Comment