* tựa Jera đặt
Marianne quyết định làm chuyện đó vào trước đêm trăng đầu tiên của mùa thu này, khi mà sự đè nén từng một thời là niềm vinh dự của nàng đã trở nên quá sức chịu đựng. Rốt cuộc thì nàng đã làm gì nên tội để đi đâu cũng phải trở thành tâm điểm chú ý của bọn đàn ông, chủ đề soi mói cho bọn đàn bà?
Trong suốt nửa năm trời, Marianne đã nghĩ đến mọi cách có thể gột rửa khỏi con người nàng cái danh xưng vô dụng gớm ghiếc mà nàng được dành tặng. Người đẹp. Người đẹp. Người đẹp. Những người gọi Marianne bằng mỹ từ đó, không bao giờ biết được rằng mong ước thầm kín cháy bỏng của nàng chính là được xấu xí như cô bạn hàng xóm đang sống hạnh phúc cùng anh chồng thợ điện, luôn được tất thảy nhân gian yêu quý.
Marianne đã có mười bảy năm ngạo nghễ vui tươi cho đến khi nàng nhận ra nhan sắc được thừa hưởng từ các bậc tiền nhân thuộc dòng dõi cao quý của nàng, thực ra chỉ là một căn bệnh, một loại virus gieo rắc nỗi bất hạnh kinh khiếp. Chính thứ virus ghê tởm ấy đã biến thành thứ nam châm vô hình thu hút mọi điềm gở kéo đến cuộc đời nàng như sóng trào. Tuổi mười bảy của Marianne vốn đã được định sẵn để dâng lên cho Chúa, để nàng cùng sắc đẹp của nàng sẽ hân hoan phụng sự ở dòng tu kín. Nhưng không, tương lai chói lọi của Marianne bị cưỡng đoạt bởi một gã bạn học không kiềm nén được tình yêu dành cho nàng.
Marianne đau đớn vì thân thể nhơ nhuốc mà không thể tìm thấy nơi nào để tin cậy ủi an, bèn tuyệt vọng tìm đến Cha xứ để xin một bí tích. Nhưng ôi phạm thánh, nào bẽ bàng. Kìa cha xứ kéo tấm màn ngăn, không phải để nghe Marianne nói cho rõ, mà là để nhìn rõ hơn đôi gò má xinh đẹp đang ửng hồng lên bởi ăn năn và cái nóng của tòa giải tội. Thứ virus đáng nguyền rủa đã khiến Marianne trở thành nạn nhân cho mọi dục vọng xấu xa nhất của loài người, và giờ đây, chúng biến nàng trở thành kẻ tội đồ bị Chúa từ bỏ.
Cái ngày Marianne chạy khỏi thánh đường đang ngân lên những tiếng chuông chào đón đàn chiên ngoan, nàng đã dự cảm được cuộc đời xui rủi đang đón chờ phía trước. Đối với nàng – người đẹp, bất hạnh luôn ở đó, điềm tĩnh chờ đợi, như một sự thật hiển nhiên.