Friday, March 2, 2012

Đàn bà hoàn hảo


* tựa Jera đặt


Marianne quyết định làm chuyện đó vào trước đêm trăng đầu tiên của mùa thu này, khi mà sự đè nén từng một thời là niềm vinh dự của nàng đã trở nên quá sức chịu đựng. Rốt cuộc thì nàng đã làm gì nên tội để đi đâu cũng phải trở thành tâm điểm chú ý của bọn đàn ông, chủ đề soi mói cho bọn đàn bà?

Trong suốt nửa năm trời, Marianne đã nghĩ đến mọi cách có thể gột rửa khỏi con người nàng cái danh xưng vô dụng gớm ghiếc mà nàng được dành tặng. Người đẹp. Người đẹp. Người đẹp. Những người gọi Marianne bằng mỹ từ đó, không bao giờ biết được rằng mong ước thầm kín cháy bỏng của nàng chính là được xấu xí như cô bạn hàng xóm đang sống hạnh phúc cùng anh chồng thợ điện, luôn được tất thảy nhân gian yêu quý.

Marianne đã có mười bảy năm ngạo nghễ vui tươi cho đến khi nàng nhận ra nhan sắc được thừa hưởng từ các bậc tiền nhân thuộc dòng dõi cao quý của nàng, thực ra chỉ là một căn bệnh, một loại virus gieo rắc nỗi bất hạnh kinh khiếp. Chính thứ virus ghê tởm ấy đã biến thành thứ nam châm vô hình thu hút mọi điềm gở kéo đến cuộc đời nàng như sóng trào. Tuổi mười bảy của Marianne vốn đã được định sẵn để dâng lên cho Chúa, để nàng cùng sắc đẹp của nàng sẽ hân hoan phụng sự ở dòng tu kín. Nhưng không, tương lai chói lọi của Marianne bị cưỡng đoạt bởi một gã bạn học không kiềm nén được tình yêu dành cho nàng.

Marianne đau đớn vì thân thể nhơ nhuốc mà không thể tìm thấy nơi nào để tin cậy ủi an, bèn tuyệt vọng tìm đến Cha xứ để xin một bí tích. Nhưng ôi phạm thánh, nào bẽ bàng. Kìa cha xứ kéo tấm màn ngăn, không phải để nghe Marianne nói cho rõ, mà là để nhìn rõ hơn đôi gò má xinh đẹp đang ửng hồng lên bởi ăn năn và cái nóng của tòa giải tội. Thứ virus đáng nguyền rủa đã khiến Marianne trở thành nạn nhân cho mọi dục vọng xấu xa nhất của loài người, và giờ đây, chúng biến nàng trở thành kẻ tội đồ bị Chúa từ bỏ.

Cái ngày Marianne chạy khỏi thánh đường đang ngân lên những tiếng chuông chào đón đàn chiên ngoan, nàng đã dự cảm được cuộc đời xui rủi đang đón chờ phía trước. Đối với nàng – người đẹp, bất hạnh luôn ở đó, điềm tĩnh chờ đợi, như một sự thật hiển nhiên.

……

Marianne nằm im trên giường, mắt xoáy vào màn đêm, lắng nghe thời gian thổn thức qua tiếng quả lắc đều đặn của đồng hồ treo tường. Ding. Tiếng chuông báo chuyển ngày đầu tiên vang lên. Marianne đang dần bước sang tuổi hăm bẩy, đủ mười năm hứng chịu bao cay đắng từ cái sắc đẹp oái oăm mà nàng đang quyết liệt từ bỏ. Ding. Ding. Ding. Tiếng chuông chưa gõ được mười hai lần thì ngưng hẳn.

Thay vào đó là một tiếng gõ cửa.

Marianne hoang mang rời khỏi giường. Ai lại đến tìm nàng vào buổi đêm khuya khoắt này?

Khúc mắc của Marianne được giải đáp bằng một phong thư có tên nàng trên bìa, viết bằng chữ nghiêng thanh mảnh.

“Đừng làm việc đó.”

Ding. Ding. Ding. Chuông đồng hồ gõ nốt những khắc còn lại của nửa đêm.

Marianne, tuy có chút hãi sợ với hiện tượng lạ lùng này, nhưng vẫn kiên quyết trèo vào tấm chăn êm để đón giấc ngủ ngon đầu tiên kể từ bây giờ trở về sau. Không có gì ngăn cản được nàng, ngay cả một bức thư kỳ bí, mất đi ý định từ bỏ sắc đẹp của mình, không thương tiếc như quẳng một cuốn tạp chí số cũ vô dụng vào sọt rác.

……

Marianne thức giấc với tâm trạng bồn chồn. Cơn sợ bắt đầu trườn đến từ đâu đó bên kia bóng tối đặc quánh, từ trong phong thư, ngấm vào da thịt của Mariannevà giờ đây đang ăn mòn nàng từ trong ra ngoài. Ban đầu cơn sợ nghe như tiếng chuồn chuồn đập cánh, sau đó là tiếng đàn ong bay, dọa nạt và hung tợn. Marianne vẫn điềm nhiên như không. Nàng có thể sợ nhưng nàng không thể để thứ virus kia biết nàng đang sợ. Marianne hoàn tất bữa sáng khỏe mạnh, thay bộ trang phục đơn sơ và tự lơ đễnh bằng việc cắn móng tay suốt quãng đường ngồi taxi.

Trong túi áo khoác của nàng, một phong thư có bìa giống bức thư nửa đêm, đã được mở ra xem và gấp lại hờ hững: “Ta sẽ không rời bỏ.”

……

Marianne bước ra khỏi cửa tiệm ấy vui vẻ và tươi mới như một thiếu nữ đang yêu. Đau đớn từ những mũi kim châm suốt 2 giờ đồng hồ không thể sánh bằng những đau đớn tiềm ẩn khác đã hành hạ cuộc đời nàng. Marianne vui vẻ ca hát và rẽ vào một quán bar ở khu trung tâm. Nàng hất mái tóc, mỉm cười duyên dáng với tay bảo vệ. Trên gò má trái của Marianne, ngay dưới đuôi mắt trong veo của nàng, một hình xăm nhện đỏ vừa ráo máu. Thế là tạm biệt nhé vẻ ngây thơ thánh khiết vô tích sự, cái sắc đẹp chỉ thu hút bọn đê hèn và những tỵ nanh phiền phức. Hệt như người ta thích lên trán trọng phạm thuở xưa để đẩy con người ấy ra khỏi nhân gian, Marianne cũng xăm lên mặt để gột bỏ nhan sắc ra khỏi cuộc đời nàng.

Hoặc ít nhất, đó là những điều cuối cùng Marianne còn nhớ, lúc nàng tỉnh dậy trong một phòng khách sạn xa lạ vào lúc gần trưa, với cái đầu choáng váng và một thân thể tàn úa như đã bị dày vò liên tục mấy đêm rồi.

Dưới gối, Marianne tìm thấy một phong thư có nét chữ mảnh dẻ:

“Ta chỉ đến thêm, chứ không rời bỏ.”

Chỉ lúc ấy Marianne mới hiểu rằng nàng không thực sự tồn tại mà chính là những con virus đã tạo nên nàng. Nhưng điều đó liệu còn quan trọng không?





Theo bài tập 1000 chữ 5 chi tiết của 6AM: chuồn chuồn, đồng hồ đứng kim, hành động cắn ngón tay, cuốn tap chí quăng trong sọt rác, hình xăm nhện đỏ.




No comments:

Post a Comment