Trong giây phút huyễn tưởng cuối cùng của tôi, chúng ta đã sống trong một căn nhà có vườn thật to, với ba chú chó nhỏ, hai cô mèo. Chúng ta nướng bánh vào cuối tuần, ăn chiều cạnh bờ suối và âu yếm nhau bên lò sưởi đến khuya.
Chúng ta rất hạnh phúc.
Cảnh tượng rõ rệt đến nỗi, tôi đã thực sự tin nó có thật. Chúng ta hạnh phúc đến nỗi làm tôi phát khóc.
Lắm lúc cũng thấy cái gì giống như rất đau lòng.
Đau lòng bởi vì tôi nghĩ mình không làm gì sai, không muốn nghĩ mình sai.
Đau lòng vì tôi đặt trọng cái lý tưởng của mình cao đến vậy.
No comments:
Post a Comment