Friday, December 10, 2010

Về Blythe - một thú vui hoang đường



Kính thưa quý vị và các bạn,

Có lẽ các bạn đã nghe mình nhắc nhiều đến Blythe, một thể loại búp bê, nhưng nhiều bạn bè chưa hiểu thấu tâm hồn sâu sắc mẫn tiệp của mình vẫn thường xuyên tạc rằng đây là một loại sex doll mà mình đang tìm mua, thiệt là bậy bạ. Mình xin khẳng định, mình chỉ là người cũng có não, có hoài bão và ước mơ được chơi búp bê như bao con người bình thường khác trong nhơn gian mà thôi. 

Từ đây đến ngày nuôi được một mình Blythe vẫn còn dăm tháng nữa, nhưng với tâm trạng quýnh quáng của bà bầu sắp đẻ, mình thường xuyên nhắc tới Blythe trên các phương tiện thông tin đại chúng, gây ít nhiều phiền nhiễu cho nhân dân. Do vậy mình xin viết bài này để giới thiệu Blythe như một kiểu lưu trữ, hòng để quý vị và các bạn hiểu thêm, từ đó rút ra những lựa chọn phù hợp cho dịp sinh nhật của mình sắp tới.



Blythe là gì?


Blythe là tên một loại búp bê thời trang đầu bự, mắt bự, người nhỏ, chiều cao nguyên thuỷ khoảng 12 inches và mắt đổi tối đa là 4 màu bằng cách kéo dây. Blythe xuất hiện lần đầu ở Mỹ vào năm 1972 do hang Kenner sản xuất, nhưng sau 1 năm thì dẹp tiệm do thất thu, một phần vì hình dáng hơi gớm ăn và dễ sợ với mấy đứa nhỏ. Đến năm 2001, Kenner nhượng quyền thiết kế và sản xuất lại cho hang Takara của Nhật và Blythe tái xuất hiện trên thị trường. Một năm sau đó Takara ra mắt thêm Petite Blythe cao khoảng 4 ½ inch, và tháng 11/2010 vừa rồi đẻ thêm Middle Blythe chiều cao khoảng 20cm.

Blythe rất dễ nhận biết, cứ con búp bê nào người nhỏ xíu nhưng cái đầu bự tổ chảng chiếm hết 1/3 chiều cao, mắt tròn xoe và dáng vẻ hơi tự kỷ thì nhiều phần trăm là chính nó rồi. 




này thì mắt bự

Thursday, December 2, 2010

Mademoiselle Joséphine épisode 4

Joséphine tỉnh giấc giữa đống mền lùng bùng đến độ trông nàng cũng nhàu nhĩ như cái mền. Đầu óc nàng choáng váng như bị táng bởi vài quả tạ trăm ký. Joséphine nhẩm tính, hôm nay đã là thứ Năm, đã 5 ngày trôi qua kể từ khi nàng bắt đầu chế độ ăn kiêng đồng bóng. 5 ngày mà cứ như là thiên thu vạn kiếp.

Joséphine đờ đẫn nghĩ đến cuộc sống đầy các loại bánh canh bún mì phở miến xôi bánh bèo bánh canh bánh ngọt của ngày xưa thân ái. Nàng ngửng mặt lên trời khóc ròng trong tủi hổ và thèm khát.

Chế độ ăn kiêng đồng bóng đã lấy bớt của Joséphine 1.5kg mơ ước, nhưng tất cả những gì nàng nhận được chỉ là sự kỳ thị rẻ rúng của nhơn gian, coi thường giễu cợt của bè bạn, thất vọng xa lánh của gia đình. Mẹ nàng lo âu khi thấy cạp lồng đầy phô mai và thịt bò. Cha nàng tỏ vẻ thương tổn ghê gớm khi nàng từ chối ăn bánh kem cha mua. “Nó bị bịnh gì mà hổng ăn bánh ăn kem nữa vậy?”_ mọi người thắc mắc và hoang mang.

Cơn khủng hoảng triền miên đã gây ra cho Joséphine bịnh đau đầu trầm kha dễ sợ. Nàng quyết định từ bỏ chế độ ăn kiêng đồng bóng. “Chỉ một ngày, một ngày thôi” Joséphine thầm nghĩ, mặc dù không biết một ngày của nàng sẽ thành một tuần hay là mãi mãi.

Một ngày thôi, để thoả mãn dục vọng đang dâng lên xâm chiếm linh hồn lạc thế, nàng tự nhủ, để rồi sau đó bỏ hàng tháng ra để ăn năn với một tấn mỡ trên mông và nọng đầy trên mặt.

:(

Thursday, October 28, 2010

Mademoiselle Joséphine épisode 3

Một ngày nọ, Joséphine thức dậy và cảm thấy thế giới chỉ là những vệt màu hỗn độn. Thứ duy nhất nàng còn nhớ được là ai đó đã ăn trộm hũ bánh quy nho khô của nàng. Joséphine bị thôi thúc phải tìm ra kẻ ấy là ai và trừng trị hắn, nàng giữ một khẩu súng bên mình và sẽ ghim vào giữa trán hắn một viên đạn hả hê.

Joséphine chỉ có một vấn đề nho nhỏ. Nàng mất khả năng lưu giữ sự việc vào trí nhớ kể từ sự kiện hũ bánh quy nho khô bị mất, vì trong cơn tức giận, nàng vấp phải đuôi con mèo và va đầu vào một khúc chả lụa. Joséphine bất tỉnh suốt ba ngày liền, và khi tỉnh lại, trí nhớ của nàng biến thành chiếc bảng trơn mà sự việc luôn được lau sạch cứ sau 15 phút một lần.

Nhưng Joséphine là một người thông minh cơ trí, hay ít ra nàng luôn tin tưởng như vậy. Tin mình thông minh là một quyền tự do cơ bản của mỗi con người.

Do đó, Joséphine biết cách lưu giữ lại những cột mốc quan trọng để từng bước tìm ra thủ phạm ăn cắp bánh quy nho khô. Nàng mang theo bên mình một máy ảnh Polaroid và bút viết để ghi lại những nơi nàng cần nhớ, những người không được quên và những thông tin cần thiết. Với những chi tiết quan trọng, nàng xăm hẳn lên người để dù có thức dậy bất cứ đâu trong bất cứ tình trạng nào, nàng cũng dễ dàng nhớ ngay cuộc điều trang mình đang theo đuổi. Thế là nàng xăm lên bụng, lên tay, lên chân, lên tất cả những nơi xăm được:

“Chim Cút là đứa đã ăn trộm bánh quy nho khô. Hãy tìm và giết nó.”

“Không tin ai cả, nhất là những đứa khen mình ốm.”

“Thủ phạm còn ăn trộm cả khoai tây chiên.”
………

(dành cho Memento) 

Tuesday, October 19, 2010

Mademoiselle Joséphine épisode 2

Joséphine rất dị ứng với những gì toàn mỹ.

Nàng ghê tởm sự hoàn hảo và sợ hãi rụng rời khi mọi việc diễn ra quá suôn sẻ. Nàng ước gì được trù dập và tiêu diệt tất cả những gì hoàn mỹ để giúp thế giới yên bình hơn.

Joséphine cắt vụn những chiếc váy đen tuyền, cào xước những mặt kính trong veo và ở bất kỳ quyển sổ nào nàng thấy, nàng đều dùng bút chấm lên mỗi trang để nó không còn trắng tinh như ban đầu. Joséphine rạch mặt người yêu dấu vì chàng đẹp đẽ một cách đáng gờm, nàng còn xô một cô gái gặp trên đường vào đầu xe tải vì cô có bộ móng tay óng ánh một cách đáng ngại. Nàng đau đớn rũ liệt khi phải sống giữa những người đang mù quáng hướng đến sự hoàn hảo một cách vô cùng không hoàn hảo.

Joséphine biết mình không như thế, nàng say mê sự không hoàn mỹ, nàng hướng đến sự không hoàn mỹ một cách hoàn hảo.
.

Tuesday, October 12, 2010

Mademoiselle Joséphine épisode 1

Vậy là Joséphine đã nhận ra, trong khi nàng hân hoan dâng hiến tình yêu thiết tha cho cuộc đời và nhân loại, thì cuộc đời lại ném trả cho nàng một cú giáng phũ phàng hệt như sức nặng ngàn cân của một cái mông béo phì.

Joséphine choáng váng rã rời, linh hồn mong manh yếu đuối của nàng bắt đầu lâm vào một cơn hãi sợ, đang đủng đỉnh lướt đến trên từng thớ thịt. Nàng nhắm mắt lại và bắt đầu mê lạc đến xứ sở hờn giận. Ở đó, Joséphine cầm một cây kim cỡ số 24 luồn chỉ xanh lá mạ mà đâm vào cái mông béo phì. Nàng đâm đến ngập lút đuôi kim, chỉ thấy đoạn chỉ xanh lá mạ rũ xuống, phất phới như một thứ phục sức trang trọng. Joséphine điên tiết tìm cây kim cỡ số 28 luồn chỉ mầu hồng đào, cây kim cỡ 26 luồn chỉ màu vàng chanh đâm vào cái mông. Joséphine càng đâm, cái mông càng trở nên uy nghi lộng lẫy.

Khi Joséphine dừng tay, nàng nhận ra mình đang ôm lấy một cái mông găm đầy kim có đuôi xỏ chỉ nhiều màu, sặc sỡ và đẹp yêu kiều.

Thursday, September 2, 2010

Về kỷ niệm Lý Liên Kiệt



ảnh sưu tầm


Mãi cho đến khi số lần lui tới rạp chiếu bóng đã bắt đầu nhiều ngang bằng số lần đạt điểm kém thời trung học, Tinh Tinh mới nhận ra rằng không có buổi hẹn hò ở rạp phim nào hoàn mỹ như lần đầu tiên.

Quãng thời gian đã đủ dài để cuốn trôi sạch mọi sự kiện, nhưng Tinh Tinh, như bất kỳ Bảo Bình nào, đều luôn luôn nhớ rõ những lần đầu tiên của mình. Rạp chiếu phim cũ vắng hoe không chia suất chiếu, tấm màn chăng màu đỏ rượu chát, những hàng ghế có đệm cứng đã hơi sờn ở chỗ đặt tay. Nàng nhớ bịch bỏng ngô nguội ngắt được gói sẵn có đáy bìa màu xanh lá và ly xi rô dâu uống xong chỉ lưu lại một vệt đỏ trên đầu lưỡi hơn là mùi vị của nó. Nàng nhớ Lý Liên Kiệt của cách đây mười lăm năm vẫn còn trẻ trung, hớn hở, thủ vai Hoàng Phi Hồng có chiếc đuôi sam buộc que chì để ra tuyệt chiêu mỗi khi thất thế trước kẻ địch. Hoàng Phi Hồng bị thương rất nhiều, nhưng luôn thắng ở cuối phim, nắm tay một người đẹp bước đi giữa những dòng chữ kết phim đang dần xuất hiện.

Tinh Tinh được dắt tay vào rạp để chiêm ngưỡng Lý Liên Kiệt bởi một người đàn ông mà sau này trải qua bao nhiêu ách đời vướng lụy, nàng nhận ra đây mới đích thực là tình yêu khó đổi dời. Nàng đã từng bước rũ bỏ hết ngây thơ như cái thuở vẫn tin rằng người ta có thể dùng tay không khắc chữ lên thân cây như Hoàng Phi Hồng thiếu hiệp. Những nhơn tình nhơn ngãi cứ trôi đến rồi lại trôi đi không một chút luyến lưu. Tháng năm dập dềnh vỗ sóng đánh tan những ngô nghê cũ kỹ, buộc nàng phải bấu víu vào một thứ ngô nghê nào mới mẻ hơn. Tinh Tinh nhận ra không phải ai cũng chịu đựng tốt tính vòi vĩnh và lập dị của nàng như lời hứa hẹn ban đầu. Trong những buổi chiều nàng bị bỏ rơi như một con mèo lác mắt, rụng râu và run sợ, Tinh Tinh nhận thấy bên cạnh mình chỉ còn bên lại người đàn ông vẫn thấu hiểu tâm can của nàng, nuông chiều và kiên nhẫn với nàng vô điều kiện. Tinh Tinh tự hỏi suốt bao nhiêu lâu nay nàng đã ở đâu thế?

Vậy là nàng quyết đi mua vé xem phim cho bằng được.

Lý Liên Kiệt trong Biệt Đội Đánh Thuê đã già đi rất nhiều, sượng trân trước những câu thoại hài tự bẻ bôi cái sự thấp bé trước lớp bạn dáng vóc nổi trội to cao. Hầu hết mọi thứ đều thay đổi. Rạp chiếu phim đẹp đẽ dập dìu những con người xinh đẹp, lịch sự. Những miếng bỏng ngô nóng giòn óng ánh lớp đường đến khi đặt vào miệng là ngậy lên mùi bơ thơm. Ly coca sành điệu để thấm giọng giữa những vụ nổ và đánh nhau chí chóe đến độ khó tin của lớp lớp anh hùng. Tinh Tinh vui sướng ghi dấu lại buổi hẹn hò cũng ở rạp phim sau mười lăm năm với tình yêu dịu dàng của nàng. Nàng thấy chính mình như đang bị nhấn chìm bởi những cảm giác hỗn độn cuốn như lốc xoáy trong lòng. Vì sự bỡ ngỡ hôm nay khi bước chân vào rạp phim to đẹp của người đàn ông đã từng dắt tay nàng đi xem Hoàng Phi Hồng, đã khiến cho Tinh Tinh thắt ruột mà nghĩ, nàng thực sự đang theo đuổi những thứ quá xa xôi đến độ đã quên mất vài việc dễ dàng nên làm ở trước mắt. Giống như một đứa trẻ mơ làm siêu nhân đến độ nhầm tưởng về thứ tự về các lớp trang phục của mình vậy.

Tinh Tinh mải nghĩ đến những kỳ hẹn tiếp theo, tiếp theo, rồi tiếp theo nữa, ở rạp phim, ở quán xá, ở những nơi đẹp đẽ, lãng mạn và vui vẻ. Nàng biết chắc mình sẽ tự thân đưa ra mọi kế hoạch cuộc hẹn hò, những tựa phim sẽ xem, những món quà vặt sẽ nhâm nhi khi duỗi người tựa vào lưng ghế êm ái mà xem trò phù phép của Hollywood. Nàng vui sướng vì được chủ động làm tất cả, nhưng người đàn ông nàng ngưỡng mộ sẽ nằng nặc đòi phải lấy thêm ý kiến từ một người phụ nữ khác nữa. Người phụ nữ này, đã thôi không còn quá âu lo bận rộn với việc nội trợ rối tinh mù, có thể đến rạp chiếu bóng để đường hoàng thưởng thức một bộ phim. Bà kín đáo thú nhận với Tinh Tinh, bảo nàng hãy tự sắp xếp mọi thứ theo ý mình, bởi từ lâu bà cũng hoàn toàn không biết một rạp chiếu phim nó trông ra sao nữa.



(Tặng ba và tặng mẹ)


Trích bài tập 3 chi tiết của 6AM: cậu bé mơ làm siêu nhân, suýt chết đuối, chữ khắc trên thân cây



Friday, July 23, 2010

Đồng lai hà sự bất đồng quy? *

(Cùng đến với nhau sao không cùng về?)


hay là

Viết nhân đọc được bài từ hay

ảnh sưu tầm


Xuân năm ấy mưa nhiều, có gốc bạch đào u uất nép mình nơi một góc thành Tô Châu. Đào ra hoa không cho mầu hồng thắm, mà độc một màu trắng tái tê nhàn nhạt. Màu trắng khiến người đi ngang trông thấy phải sầu muộn, thẫn thờ. Mấy trăm năm đào chỉ có cơn gió làm bạn.

- Mọi người đều rời bỏ ta, đến khi nào thì ngươi rời bỏ ta? – Gốc đào khẽ đung đưa mấy nhành lá.

- Tuyệt đối không bao giờ. – Gió thì thầm.

Bạch đào nghe thế thì hoan hỉ lắm. Nhưng khi trông thấy gió lướt ngang qua những gốc đào khác, vẫn hằng mong mình được thắm sắc xinh tươi để mãi giữ gió ở cạnh bên. Mỗi lần như thế bạch đào lại hỏi:

- Đến khi nào thì ngươi rời bỏ ta?

Gió mỉm cười mơn trớn cánh hoa trắng nõn vừa tách nhụy:

- Tuyệt đối không bao giờ.
……

Nhiêu Đào không đẹp. Hay nói đúng hơn, cô thấy mình khá xấu xí. Gương mặt tròn bạnh ra, nước da trắng tái. Cô không cao, thân hình lại béo tròn. Cô cấm mọi người gọi mình bằng cái tên mong manh kia, chỉ được gọi là Nhiêu tiểu thư, hoặc là Nhiêu. Cả cái tên cũng vô vị như chính cô vậy. Nhiêu là sản phẩm mà tạo hóa lười nhác đã tạo phứa ra, sau khi hoàn thành một công trình hoàn mỹ mất nhiều thời gian và sức lực: Đạm Phong.

Đạm Phong có dáng người cao, bàn tay thon những ngón dài và đôi mắt tuyệt đẹp. Nhiêu không nhớ nổi bao nhiêu cô gái mình biết đã bị đôi mắt ấy nhấn chìm. Suốt quãng thời gian lớn lên bên cạnh Đạm Phong, Nhiêu chỉ ao ước được giữ ánh mắt ấy cho riêng mình mãi mãi. Năm Nhiêu 16 tuổi, Đạm Phong tặng cô chiếc khăn tay có thêu nhành hoa bạch đào. Với cô, như thế là quá đủ cho một tình yêu.

Hết trung học, Nhiêu lên thành phố sống cùng với Đạm Phong trong những ngày anh thi vào Nhạc Viện, còn cô thì ôm mộng vào trường sân khấu kịch. Khi Đạm Phong đã tốt nghiệp và nhận vô số lời khen ngợi, Nhiêu vẫn còn là nhân viên chạy bàn ở quán ăn. Cho đến một hôm, Đạm Phong kinh ngạc hỏi:

- Em phải đi đâu mới được?

Nhiêu ôm túi xách trong tay, mắt chực ngấn nước nhưng không khóc. Ra đến cửa, xỏ giầy vào chân, Nhiêu thấy bên ngực trái mình đau nhói.

- Đi tìm một lý do để tiếp tục ở bên anh.

Nhiêu trở về quê giục cha mẹ bán đất. Cô ôm tiền đi sửa lại chiếc mũi thấp, chỉnh đôi mắt nhỏ, xén chiếc cằm to, rút mỡ ở bụng. Sau năm năm, Nhiêu cũng tìm được chút tiếng tăm, nhưng không phải tư cách diễn viên kịch. Cô giờ là người mẫu ảnh cộng tác cho rất nhiều tạp chí và báo mạng.

Nhiều lần Nhiêu thức dậy lúc nửa đêm, cuống cuồng tìm một bàn tay xoa lên má để mình được yên giấc. Dần dà Nhiêu quen đốt thuốc vào ban khuya, đôi khi không hút mà để cho đốm lửa ngấm vào điếu thuốc, co gối nhìn làn khói mỏng bay lên cao, tưởng hơi ấm đó là làn môi lướt trên khuôn ngực mình một đêm tháng ba nọ. Trời mưa, Nhiêu mở tung cửa cho gió lạnh ùa vào, nhớ đến Đạm Phong hay trùm chăn ôm cô vào những đêm lò sưởi bị hư. Cái lạnh khi ấy chỉ ở ngoài da thịt, không lẩn khuất làm tim cô đông cứng, chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng đủ vỡ tan tành.

Chiều trú mưa ở góc đường, Nhiêu trông thấy Đạm Phong ôm dù nắm tay một cô gái vội vã băng ngang ngã tư. Cô gái có đôi mắt nhỏ, nước da trắng tái, thân hình mũm mĩm. Đạm Phong âu yếm choàng tay ôm cô vào lòng, xoa vai cho cô đỡ lạnh rồi hôn nhẹ lên má cô.

Giữa khoảnh khắc ấy, Nhiêu biết rằng Đạm Phong tuyệt đối chưa bao giờ rời bỏ mình.

Nhiêu đội mưa băng qua đường, đi tìm mua đỡ một bao diêm ở một hàng tạp hóa nhỏ. Cô ngây người nhìn vào hình dung xa lạ in trên tấm kính của quầy hàng. Chiếc vô tuyến đặt ở một góc kệ vọng ra giọng ngân nga một bài từ theo điệu Giá Cô Thiên:

“Trở lại cửa Xương môn lần này việc khác hẳn.
Cùng đến với nhau sao không cùng về?
Cây ngô đồng chết một nửa sau mùa sương lạnh,
Chim uyên ương đầu bạc, mất bạn, bay một mình.
Cỏ trên bãi,
Sương mới khô,
Nơi ở cũ, nấm mồ mới, cả hai đều quyến luyến trong lòng.
Nằm trên giường vắng lắng nghe giọt mưa rơi xuống cửa sổ phía nam,
Còn ai khêu đèn vá áo ban đêm nữa.”

Nhiêu lục tìm bao thuốc trong túi xách, lấy ra một điếu rồi châm lửa, đánh rơi chiếc khăn tay thêu hình nhánh bạch đào. Khói thuốc ám vào thân thể, tóc tai, nhuộm xám cả trái tim Nhiêu đang giãy chết.
___

(*) Bài từ Giá Cô Thiên của Hạ Chú, cửa Xương môn là một cửa thành ở Tô Châu.



- Trích bài tập 5 chi tiết của 6AM: gió, hoa đào, khăn, giày, gương

- Làm bộ viết kiểu ngôn tình, thấy không hợp nên thôi chừa từ đây. 

Friday, June 25, 2010

Mademoiselle Joséphine saga le Pilote

Xin chào nhau trong một cơn trở mộng *




 Giữa lúc ấy, một cơn rùng mình ớn lạnh rợn qua những cánh hoa thủy tiên trễ tràng, chờn vờn quanh bức rèm cửa khiến không gian trong phòng nghẽn cứng lại. Joséphine run rẩy buông bút và thấy như có một nỗi hãi sợ và lo lắng vô hình đang siết chặt cổ nàng.

Đang khi Joséphine bối rối chờ đợi một sự tình bất chợt gì có thể cứu rỗi linh hồn đang ngờ ngạc vô cớ rã nát của nàng, thì người hầu gái đã bước vào, trên tay mang theo một phong thơ mà thoạt trông, nàng đã biết nó đến từ đâu.

Joséphine đón lấy phong thơ từ tay người hầu gái, và trong khoảnh khắc trông thấy những nét bút lông ngỗng như đã được chấm mực hàng vạn lần để ngập ngừng chạm lên mặt giấy, nàng đau đớn ước rằng mình chưa bao giờ mở nó ra.

 Lá thơ viết rằng:

 “J.
 Nó đã được định, ngày 19 tháng 7, vào khoảng 4 giờ chiều.

Thương yêu,

 Léopold de Las”

 Thời khắc chia lìa đã đến.

Bất chấp linh hồn đang dâng một khúc điệu hoang oải, và tay chân môi miệng đều thốt nhiên lạnh cóng như băng, Joséphine biết rằng, số phận của nàng đã được định đoạt để gắn liền với nó, rõ ràng như đóa cẩm chướng đỏ rực thánh khiết cài lơi trên tóc nàng.

Joséphine đóng chặt cửa phòng, căn dặn người hầu gái không cho ai làm phiền. Nàng đốt nến thơm và ăn vận duyên dáng như khi đi dạ vũ cuối tuần, bắt đầu nhớ lại những thắng ngày nhuần nhị đẹp tươi, để cho những duyên tình thuần khiết vụt hồi sinh trong lòng.

Rồi từ khung cửa mơ mòng đó, nàng bắt đầu viết. …


 (*) "Mùi hương xuân sắc" - Bùi Giáng dịch "Sylvie Souvernirs Du Valois" - Gérard de Nerval


Sunday, June 13, 2010

Chuyện nàng kỹ nữ

Phùng Mộng Long tiên sinh trong Tình Sử có chép chuyện về nàng kỹ nữ chột mắt, nghèo đến nỗi không tự lo liệu được cho mình. Nàng bèn định kế cùng mẹ lên kinh đô thì có người can ngăn.

- Kinh đô là nơi có nhiều người đẹp nhất trong thiên hạ. Có đủ hai con mắt còn sợ không có người dùng, huống hồ chột một mắt. Rồi cũng đến bị tống ra nơi cống rãnh thôi.

Nàng nói:

- Ngạn ngữ có câu “Trong lòng cảm thấy thương yêu thì đầu con ngựa cũng tròn”. Đất kinh sư rộng lớn như thế, chẳng lẽ không ai thấy tôi đẹp sao?

Nói rồi nàng lên kinh đô rồi trọ tại một quán cạnh bờ sông. Tháng sau có chàng thanh niên đi qua sông, trông thấy rồi thích nàng rồi từ đó quấn quýt không rời. Chàng cho nàng ở hẳn một nhà riêng, tự tay nấu nướng cho nàng. Nàng bỏ ăn thì chàng cũng bỏ ăn, khéo léo chiều chuộng chỉ lo có điều gì không đúng.

Có người chế giễu chàng thanh niên, chàng tức giận mà nói rằng:

- Từ khi có được nàng, ta nhìn đàn bà con gái trên khắp thế gian thấy người nào cũng thừa một con mắt. Mắt đẹp thì chỉ một là đủ, thêm nhiều làm gì?

Trên cõi đời trước sau những kẻ lấy xấu làm đẹp như vậy không hiếm. Không phải vì họ ngu si mù quáng, mà có khi lại là tỉnh táo hơn so với vạn người khác. Giống như giữa một buổi tiệc, ta hay tập trung chú ý và bắt chuyện với một người đang được nhiều kẻ vây quanh vậy. Vấn đề ưa thích một điều gì hay một người nào đó chẳng qua chỉ là ảo tưởng, vì sự ưa thích mang đặc điểm mô phỏng, ta thích những gì người khác thích mà có khi không vì nguyên do cụ thể nào.

Chột mắt đối với nàng kỹ nữ có khi lại là duyên may rồi. Thế mới hiểu, người đã không yêu mình thì làm sao tìm được người nào yêu mình? Nhất là đàn bà, vẫn thường hay e sợ những điều mà nhân gian cho là thua thiệt.

Friday, March 19, 2010

Câu chuyện điên rồ về cô gái chết trong chiếc áo chật

Nỗi dự cảm tê tái về những ước vọng thầm kín bỗng ập đến với nàng như đã được hẹn giờ từ trước bởi đấng hóa công toàn năng. Chúng nhảy múa chập chờn rồi tấu lên một bản hòa ca thúc giục nàng phải thực hiện ngay một thách thức lớn lao. 

Cho đến mãi về sau, vĩnh viễn không một ai hiểu được vì đâu nàng lại bắt tay sắp xếp lại ngăn đồ cũ vào lúc ấy. Người ta có thể đổ lỗi cho sự giao thoa giữa cơn lạnh bất chợt tháng Giêng và căn bệnh hô hấp muôn thủơ của nàng. Người ta cũng có thể nghi ngờ về khả năng tồn tại sự hoang tưởng luôn tiềm tàng trong một tâm hồn rất đỗi hiền lương và giản dị. Thông thường, một khi càng ít dữ liệu xác minh thì niềm tin của loài người càng bền bỉ chắc chắn.

Hãy trở lại cái ngày mà thế gian hứng chịu giông tố của đất trời còn nàng thì hứng chịu cơn giận của lòng mình. Những đợt bão lòng bắt đầu xoáy tung trí não và ruột gan nàng đi rất xa khỏi nơi chúng thường ngụ tại, khi nàng lần giở từng món đồ nằm im dưới đáy tủ. Quá khứ chập chờn hiện về trên hai bím tóc của bé gái đang thử chiếc váy xòe mẹ mua, thổi bay tà áo dài thiếu nữ đang lần đầu tập gài nút, rồi ôm ấp cô gái đôi mươi bằng lớp len dày của chiếc khăn choàng một ngày chớm lạnh. Những đồ vật đã héo úa hao mòn còn hơn một thiếu phụ ba con bị chồng ruồng bỏ, được mang ra hít thở khí trời sau một thời gian dài nép mình ở ngăn tận cùng của tủ áo. Chúng gợi cho nàng bức tranh vẹn toàn và huyền ảo của những năm tháng nguyên khôi không gợn chút hoài nghi. Thời gian đã làm công việc tốt nhất của nó, bất chấp vòng bảo vệ vững chãi của long não và khóa tủ kín bưng. Tất cả mọi đồ vật, hay đúng hơn là hầu hết mọi thứ đều vui vẻ chấp nhận quãng đời hưu trí nhàm chán tối tăm sau khi bị vắt kiệt đến sợi vải cuối cùng.

Trừ một thứ.

Nàng phát hiện ra thứ ấy đầu tiên khi vừa mở ngăn kéo tủ, nhưng phải mất một khoảng thời gian thăm hỏi tất thảy láng giềng chung quanh để có thể kết luận, lẽ ra nó không nên và chưa nên thuộc về nơi này.

Trí óc nàng bắt đầu khởi động một cuộc suy luận từ tốn nhưng phức tạp để tìm ra những giải thích hợp lý nhất cho việc một chiếc áo chưa từng mặc đến có thể nằm trong ngăn đồ cũ. Rồi cuối cùng, khi tất cả suy tư đều bị nhiễu loạn bởi những lập luận thừa thãi từ nhiều sự kiện cũ kỹ được lưu giữ trong trí nhớ, nàng đành buồn bã thừa nhận sự thiếu sót của mình đối với chiếc áo xinh đẹp này. Chiếc áo kết bằng những sợi tơ óng ánh màu nắng tỏa rạng, chập chùng những họa tiết đan bằng ngàn lời thơ bướm, bay ngang giấc mơ tươi đẹp đã từ lâu bị bỏ quên dưới triệu lớp tủ hằn học.

Nàng chấp nhận bơi ngược cả đại dương ô trọc và điên đảo này để chạm tay đến chiếc áo, khoác lên người mà cầu xin tạo hóa khoan hãy cất đi những bướm hoa mỹ miều đó. Để rồi, bất chấp tất cả những cách ngăn của lòng vũ trụ nhiệt thành và bến bờ giữa hai hàng nút, nàng dùng đến hết sức bình sinh để hoàn thành cái tham muốn trái ngang mà điên đảo, tựa hồ như đó là mục tiêu cuối cùng của nàng trên cõi đời này. Bất chấp phản hồi ương ngạnh của chiếc áo, nàng bị hút vào đó như thể bị mắc phải cơn si tình trầm kha. Chiếc áo phải vừa. Phải vừa, cho tất cả ẩn ức câm lặng chất chồng theo lớp cơ thể mỗi ngày một phát triển quá giới hạn. Phải vừa, để dỗ dành những vòi vĩnh trễ tràng của cô gái đã qua tuổi được phép mè nheo.

Chiếc áo phải vừa.

Phải vừa.

…..

Những người chứng kiến không thể hiểu, những người biết chuyện càng không thể hiểu. Tất cả những gì người ta biết qua nhãn giới của thế gian tầm thường, chỉ là một cảnh quan không chút xô lệch đáng ngờ, mà ngược lại còn yên ả thanh tao đến mức hoang đường. Người ta không bao giờ biết được cảnh tượng nàng nhún nhẩy trên những nốt nhạc thần tiên phát ra từ ranh giới của hư và thực. 

Vào cái giây phút ấy, nàng đã quay ngược trở về thuở ban sơ của tâm tưởng con người mà hiểu rằng: không có gì kỳ vĩ hơn khoảnh khắc được thoát thai khỏi ách đời vướng lụy, chỉ bằng cách vượt ra bức tường sầu muộn và nghi hoặc của chính mình. Nàng buộc phải đánh đổi từng hơi thở yếu ớt một để vượt qua bức tường đó, với người bạn đồng hành lụa là tươi đẹp, sẽ ôm ấp nàng bền chặt từ đây cho đến vĩnh hằng.



*Viết để kỷ niệm chiếc áo chưa mặc mà đã chật.



Friday, January 15, 2010

Một trong những buổi trưa

Tao Đàn vẫn xanh cái màu trêu ngươi đó kể từ ngàn kiếp trước lúc bọn mình ôm mì hộp bước vào, cho đến triệu năm sau khi bọn mình giũ áo bước ra. 

Có bao nhiêu người đã đặt chân đến Tao Đàn, để hít một ít cây cỏ và ghế đá ngả ngớn bụi mờ, cho toạc buồng phổi, rồi thở ra từng đó những mộng mị nghĩ suy? Cây xanh vì quá thừa diệp lục hay quá thừa những sắc tố héo úa hấp thu từ lòng người? 

Bỗng nhớ thương những ngày tháng cũ, đã bay đến một nơi mình thi thoảng vẫn ước sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để được quay về. Thế nhưng, cái giá của nó lại đắt đến nỗi mình không thể làm gì ngoài việc nở nụ cười thánh linh như một thiên thần đã bị Chúa bỏ rơi.

Nhưng hôm nay, theo từng cọng mì thịt gà sốt đậu phộng, mình đã nuốt chửng lại những sắc tố héo úa mà không một chút thở than.