Lửa bắt đầu liếm lên những bức màn dầy và nặng nơi cửa sổ, leo dần lên trần nhà, hung hãn tựa như một con quái vật khát mồi. Lúc này, gã mới nhận ra tình thế của mình đang hết sức nguy ngập trong khói và mùi khét của nơi trước đây từng là phòng khách ấm cúng tiện nghi. Thứ duy nhất còn tỉnh táo được trong căn hộ tầng năm này là chiếc còi báo cháy đang thét tán loạn trong bếp. Nhưng một vài thiết bị tối tân được lắp đặt bổ sung trong khu chung cư đã luống tuổi không giúp cư dân của nó cầm cự lâu hơn giữa một đám cháy dữ dội.
Gã tháo chạy vào phòng bếp, nơi vừa mười phút trước đây vẫn còn người tình Mila đáng yêu ngồi đong đưa trên bàn bếp mút những ngón tay dính kem vani. Nàng vận áo thun rộng thùng thình với chiếc quần ngắn để thả tự do đôi chân bất tận, vốn là một kỳ quan mỹ tuyệt mà nàng luôn tự hào. Nàng cất tiếng cười khúc khích cấu nhẹ vào bàn tay gã ôm vòng ra từ sau lưng, lúc này đang tìm cách lần mò vào trong chiếc áo trễ nải. Cảnh quan tươi tắn đó hoàn toàn biến thành tro bụi trong trí óc hoảng loạn của gã. Lửa đã bao bọc gian bếp, bắt lên những chiếc tủ kệ trên cao, nung nóng những món đồ thủy tinh đẹp đẽ chỉ được trọng dụng ở vài dịp lễ hiếm hoi. Khói trắng hoàn toàn chế ngự căn phòng, tiêu hủy những khối ôxy quý giá cuối cùng trong không khí. Gã sặc sụa ngả nghiêng trong khi bắt đầu thấy thân thể ướt đầm vì nóng. Trong thứ ánh sáng nhập nhoạng được thắp lên bởi duy nhất là ngọn lửa đang nuốt chửng căn hộ, gã nhìn thấy nàng. Mila, đang nằm bên dưới chiếc tủ chạn chén bát, nay đã lập úp để bao nhiêu mảnh vụn của những đồ sứ đắt tiền băm nát kỳ quan mà gã tôn thờ. Gã thấy cổ họng mình khô khốc đến độ không thể bật lên được tiếng thét dù là đau đớn hay giận dữ. Đúng lúc này chiếc đèn chùm pha lê trên trần dường như không chịu nổi sự lấn át của lửa, bèn rơi thẳng xuống bàn ăn tạo nên một tiếng vỡ xé tai. Những viên pha lê văng tứ tung không kiểm soát, như thể đây là lần duy nhất trong đời chúng được dịp khoe khoang vẻ lóng lánh trước ngọn lửa đang cuồng nộ.
Trong lồng ngực mình, gã cũng cảm nhận được cơn lửa tàn bạo đang thiêu đốt mọi thứ thành tro than. Mùi khét xộc lên lận óc làm gã choáng váng suýt ngã xuống sàn. Nhưng vì một động lực nào đó, cái động lực chết tiệt chỉ xuất hiện khi con người hoàn toàn cô độc chống chọi với thực tế đầy đe dọa, gã bò trườn ra ngoài phòng khách với chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi chặn ngang mũi miệng. Vôi vữa trên trần bắt đầu rơi xuống sàn tạo thành một khung cảnh hỗn độn, khiến gã trong một phần trăm của giây đã nghĩ mình đang lạc giữa một trận bão tuyết lạ lùng. Thế rồi với chút cố gắng cuối cùng sót lại trong phần cơ thể chưa kiệt quệ, bỏ mặc căn phòng khách loang lổ, bỏ mặc Mila có lẽ đang cháy phừng phừng, bỏ mặc những viên pha lê vương vãi trên sàn bếp, bỏ mặc chiếc xe cứu hỏa đang lúng túng với chiếc vòi nước không thể với được đến tầng năm, gã lao ra ngoài cửa sổ.
.........
.........