Thursday, February 23, 2012

Giấc mơ

Lửa bắt đầu liếm lên những bức màn dầy và nặng nơi cửa sổ, leo dần lên trần nhà, hung hãn tựa như một con quái vật khát mồi. Lúc này, gã mới nhận ra tình thế của mình đang hết sức nguy ngập trong khói và mùi khét của nơi trước đây từng là phòng khách ấm cúng tiện nghi. Thứ duy nhất còn tỉnh táo được trong căn hộ tầng năm này là chiếc còi báo cháy đang thét tán loạn trong bếp. Nhưng một vài thiết bị tối tân được lắp đặt bổ sung trong khu chung cư đã luống tuổi không giúp cư dân của nó cầm cự lâu hơn giữa một đám cháy dữ dội.

Gã tháo chạy vào phòng bếp, nơi vừa mười phút trước đây vẫn còn người tình Mila đáng yêu ngồi đong đưa trên bàn bếp mút những ngón tay dính kem vani. Nàng vận áo thun rộng thùng thình với chiếc quần ngắn để thả tự do đôi chân bất tận, vốn là một kỳ quan mỹ tuyệt mà nàng luôn tự hào. Nàng cất tiếng cười khúc khích cấu nhẹ vào bàn tay gã ôm vòng ra từ sau lưng, lúc này đang tìm cách lần mò vào trong chiếc áo trễ nải. Cảnh quan tươi tắn đó hoàn toàn biến thành tro bụi trong trí óc hoảng loạn của gã. Lửa đã bao bọc gian bếp, bắt lên những chiếc tủ kệ trên cao, nung nóng những món đồ thủy tinh đẹp đẽ chỉ được trọng dụng ở vài dịp lễ hiếm hoi. Khói trắng hoàn toàn chế ngự căn phòng, tiêu hủy những khối ôxy quý giá cuối cùng trong không khí. Gã sặc sụa ngả nghiêng trong khi bắt đầu thấy thân thể ướt đầm vì nóng. Trong thứ ánh sáng nhập nhoạng được thắp lên bởi duy nhất là ngọn lửa đang nuốt chửng căn hộ, gã nhìn thấy nàng. Mila, đang nằm bên dưới chiếc tủ chạn chén bát, nay đã lập úp để bao nhiêu mảnh vụn của những đồ sứ đắt tiền băm nát kỳ quan mà gã tôn thờ. Gã thấy cổ họng mình khô khốc đến độ không thể bật lên được tiếng thét dù là đau đớn hay giận dữ. Đúng lúc này chiếc đèn chùm pha lê trên trần dường như không chịu nổi sự lấn át của lửa, bèn rơi thẳng xuống bàn ăn tạo nên một tiếng vỡ xé tai. Những viên pha lê văng tứ tung không kiểm soát, như thể đây là lần duy nhất trong đời chúng được dịp khoe khoang vẻ lóng lánh trước ngọn lửa đang cuồng nộ.

Trong lồng ngực mình, gã cũng cảm nhận được cơn lửa tàn bạo đang thiêu đốt mọi thứ thành tro than. Mùi khét xộc lên lận óc làm gã choáng váng suýt ngã xuống sàn. Nhưng vì một động lực nào đó, cái động lực chết tiệt chỉ xuất hiện khi con người hoàn toàn cô độc chống chọi với thực tế đầy đe dọa, gã bò trườn ra ngoài phòng khách với chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi chặn ngang mũi miệng. Vôi vữa trên trần bắt đầu rơi xuống sàn tạo thành một khung cảnh hỗn độn, khiến gã trong một phần trăm của giây đã nghĩ mình đang lạc giữa một trận bão tuyết lạ lùng. Thế rồi với chút cố gắng cuối cùng sót lại trong phần cơ thể chưa kiệt quệ, bỏ mặc căn phòng khách loang lổ, bỏ mặc Mila có lẽ đang cháy phừng phừng, bỏ mặc những viên pha lê vương vãi trên sàn bếp, bỏ mặc chiếc xe cứu hỏa đang lúng túng với chiếc vòi nước không thể với được đến tầng năm, gã lao ra ngoài cửa sổ.
.........

Wednesday, February 22, 2012

Lời nhạt, ý cạn

The night will pale.
The day will dawn.
We shall look at each other's eyes
and go on our different paths.

Đêm sắp tàn.
Ngày sẽ rạng.
Ta lại nhìn vào mắt nhau
rồi mỗi người mỗi ngả.

Rabindranath Tagore
(The Gardener - 29)

Monday, February 13, 2012

Những kẻ mộng mơ

- Lại thiếu ý tưởng nữa sao?

- Thì vẫn như mọi khi thôi, công việc sáng tác ấy mà.

- Tôi thì dám đem cả bữa trưa của mình ra mà cá, cậu sẽ chẳng bao giờ hoàn thành được tác phẩm dở hơi ấy đâu.

- Cậu thì biết gì, đồ lợn.

- Cứ ba hoa đi, chí ra tôi còn có nghề nghiệp ổn định và chút danh vọng. Cậu thì đến tiền đi uống bia còn chưa gom đủ. Tin tôi đi, thời buổi này muốn viết lách cậu phải có tiền. Thứ đồ mài bút bán chữ như cậu thì chưa được gọi là nhà văn đâu.

- Lúc khởi đầu bao giờ chẳng khó khăn. Cậu hãy nhìn đi, Elisa đã bắt đầu nói chuyện với tôi mỗi khi nàng vừa diễn xong ca. Rồi một ngày nàng sẽ nhận lời đi xem phim với tôi, và chúng tôi sẽ bắt đầu những tháng ngày hò hẹn hạnh phúc.

- Ôi Elisa gầy còm, cô ả chẳng bao giờ là mẫu người tôi thích.

- Cậu nhìn chiếc eo thon và đôi chân miên man của nàng mà xem, với lớp vớ lưới đen nó đã trở thành một công trình mà tính từ “tuyệt mỹ” vẫn chưa thể tỏ bày được.

- Ý cậu là hai cây gậy gầy còm không sức sống vì kiêng khem đó à?

- Rồi gương mặt của nàng nữa, một nhan sắc thánh thiện vượt trên mọi phù phiếm, nụ cười mang giông tố đến đày đọa linh hồn tôi suốt những tháng ngày qua. Tôi biết làm gì để nàng đừng trao nụ cười đó cho bất cứ ai khác?

- Đồ ngu, cô ả lấy nụ cười búp bê đó nhờ cậu sửa hộ ổ khóa cửa phòng, để khỏi bị lão chủ quấy rầy lúc nửa đêm, hoặc để giữ sự kín đáo khi lão đã vào trong phòng rồi. Ai mà biết được, bọn đàn bà chuyên tô son trát phấn ấy.

- Elisa không phải là người như vậy đâu, tôi hiểu nàng hơn ai hết. Đôi mắt trong trẻo đó chứa đựng một khao khát còn mênh mông hơn cả giấc mơ của tôi và cậu cộng lại đấy.

- Cũng chẳng hơn gì mớ giấy ố mốc meo của cậu và mấy chiếc vòng lửa của tôi là bao đâu, cô ả phải hy sinh nhiều hơn nếu muốn thoát ra khỏi cái xứ quỷ này. Thôi tôi đánh một giấc để chuẩn bị cho buổi diễn chiều nay đây. Chẳng có gì tuyệt bằng giấc ngủ trưa trong hương rơm thơm giòn. Khi nào buồn chán lại đến thăm tôi nhé, bạn già.

- Giữ sức khỏe nhé bạn, trông cậu đã tàn tạ đi nhiều kể từ lần cuối chúng ta hát chung bài “Ba chú heo con”. Nhớ chứ?

- Ôi cái khoảng thời trai trẻ đầy thị phi ấy à? Cậu làm tôi nhớ nó chết được, thời ấy tôi còn cặp kè với Jasmine mà, cặp mông của nàng mới xứng là kỳ quan vũ trụ đấy.

Ở phía bên kia khoảng sân...