Monday, February 13, 2012

Những kẻ mộng mơ

- Lại thiếu ý tưởng nữa sao?

- Thì vẫn như mọi khi thôi, công việc sáng tác ấy mà.

- Tôi thì dám đem cả bữa trưa của mình ra mà cá, cậu sẽ chẳng bao giờ hoàn thành được tác phẩm dở hơi ấy đâu.

- Cậu thì biết gì, đồ lợn.

- Cứ ba hoa đi, chí ra tôi còn có nghề nghiệp ổn định và chút danh vọng. Cậu thì đến tiền đi uống bia còn chưa gom đủ. Tin tôi đi, thời buổi này muốn viết lách cậu phải có tiền. Thứ đồ mài bút bán chữ như cậu thì chưa được gọi là nhà văn đâu.

- Lúc khởi đầu bao giờ chẳng khó khăn. Cậu hãy nhìn đi, Elisa đã bắt đầu nói chuyện với tôi mỗi khi nàng vừa diễn xong ca. Rồi một ngày nàng sẽ nhận lời đi xem phim với tôi, và chúng tôi sẽ bắt đầu những tháng ngày hò hẹn hạnh phúc.

- Ôi Elisa gầy còm, cô ả chẳng bao giờ là mẫu người tôi thích.

- Cậu nhìn chiếc eo thon và đôi chân miên man của nàng mà xem, với lớp vớ lưới đen nó đã trở thành một công trình mà tính từ “tuyệt mỹ” vẫn chưa thể tỏ bày được.

- Ý cậu là hai cây gậy gầy còm không sức sống vì kiêng khem đó à?

- Rồi gương mặt của nàng nữa, một nhan sắc thánh thiện vượt trên mọi phù phiếm, nụ cười mang giông tố đến đày đọa linh hồn tôi suốt những tháng ngày qua. Tôi biết làm gì để nàng đừng trao nụ cười đó cho bất cứ ai khác?

- Đồ ngu, cô ả lấy nụ cười búp bê đó nhờ cậu sửa hộ ổ khóa cửa phòng, để khỏi bị lão chủ quấy rầy lúc nửa đêm, hoặc để giữ sự kín đáo khi lão đã vào trong phòng rồi. Ai mà biết được, bọn đàn bà chuyên tô son trát phấn ấy.

- Elisa không phải là người như vậy đâu, tôi hiểu nàng hơn ai hết. Đôi mắt trong trẻo đó chứa đựng một khao khát còn mênh mông hơn cả giấc mơ của tôi và cậu cộng lại đấy.

- Cũng chẳng hơn gì mớ giấy ố mốc meo của cậu và mấy chiếc vòng lửa của tôi là bao đâu, cô ả phải hy sinh nhiều hơn nếu muốn thoát ra khỏi cái xứ quỷ này. Thôi tôi đánh một giấc để chuẩn bị cho buổi diễn chiều nay đây. Chẳng có gì tuyệt bằng giấc ngủ trưa trong hương rơm thơm giòn. Khi nào buồn chán lại đến thăm tôi nhé, bạn già.

- Giữ sức khỏe nhé bạn, trông cậu đã tàn tạ đi nhiều kể từ lần cuối chúng ta hát chung bài “Ba chú heo con”. Nhớ chứ?

- Ôi cái khoảng thời trai trẻ đầy thị phi ấy à? Cậu làm tôi nhớ nó chết được, thời ấy tôi còn cặp kè với Jasmine mà, cặp mông của nàng mới xứng là kỳ quan vũ trụ đấy.

Ở phía bên kia khoảng sân...

- Chừng nào cô định rời khỏi đây hả Elisa?

- Tháng sau, cũng có thể là hai tháng nữa, khi nào em dành dụm đủ tiền.

- Cô mà đi thì lão Ethan sẽ thất thu nhiều đấy, ai thèm coi kiểu diễn chán phèo của lão. Tôi rồi cũng sẽ bị vạ lây cho xem.

- Không đâu, chị là ngôi sao của cả đoàn mà, không có chị thì ai muốn bỏ tiền để vào rạp xem chúng ta diễn?

- Tôi lại nghĩ cái trò múa may với mấy chiếc vòng lửa của thằng mập Pong lại ăn khách hơn. Hắn làm bọn con nít cười, mà con nít kéo bố mẹ chúng đến rạp. Tiết mục của tôi chỉ có người lớn mới thích, mà thời này có người lớn nào đi xem xiếc nữa?

- Pong là tay chọc cười, còn chị mới là diễn viên đích thực. Nhưng Zura này, dạo gần đây chị diễn uể oải quá, lão Ethan muốn chị phải ăn sạch cả con gà, ăn thật sự và trông dữ tợn, chứ không phải chỉ ngậm rồi tha vào trong. Chị phải tỏ ra là chúa sơn lâm dũng mãnh chứ?

- Nhắc đến tôi phát chán. Cô nghĩ một người ăn chay cảm thấy bị xúc phạm ra sao khi cứ làm mãi công việc phải ngậm thứ thịt sống lông lá đó? Cô còn phải nhắc Ethan phải giặt rửa cái bờm giả ngu ngốc gắn trên đầu tôi mỗi ngày nhé. Bằng không thì lão cứ đi tìm một con sư tử đực mà diễn.

- Em biết mà Zura, em sẽ lo việc đó mỗi ngày cho tới khi rời khỏi đoàn, và sẽ nhắc diễn viên thay chỗ em nữa. Ôi Zura xinh đẹp, chắc em sẽ nhớ chị lắm. Thi thoảng em sẽ đến thăm để mang táo và chải lông cho chị mà.

- Nhớ giữ lời đấy Elisa. Tôi sẽ nhớ cô lắm, mới hôm qua còn là cô gái nhỏ tóc nâu tôi hay ôm trong lòng, bây giờ thì đã lớn lắm rồi, thành thiếu nữ rồi đây. Rồi cô sẽ trở thành ngôi sao múa chứ hả, cô bé?

- Từ sáu năm nay mỗi đêm em đều mơ như vậy, Zura à, bây giờ là lúc biến giấc mơ thành sự thực. Em sẽ thi vào đoàn múa quốc gia, còn Gordon thì sẽ…

- Gordon? Tên quét chuồng thú mơ làm nhà văn ấy à? Cái thằng dị hợm đang nói chuyện với lợn Pong múa lửa kia sao? Đừng nói với chị rằng…. Ôi trông đôi má ửng hồng của cô kìa!

- Gordon rất tử tế mà, và là một người tài năng nữa. Anh cũng muốn rời khỏi đây và sẽ trở thành nhà văn. Em ước gì có nhiều cơ hội để nói chuyện với Gordon hơn.

- Công bằng mà nói thì cậu chàng dọn chuồng cho tôi rất kỹ. Nhưng tôi chẳng ưa loại đàn ông này, quá ẻo lả. Tôi bây giờ tôi chỉ mong có đủ súp rau nóng sốt sau vở diễn mà thôi. Hừ…. đúng là chả hiểu nổi suy nghĩ của bọn trẻ thời nay!


Inspired by: 
- Lucky Luke: Western Circus 






Theo bài tập 1000 chữ 5 chi tiết của 6AM: một đêm mưa gió lớn/giông bão; quyển sổ giấy ố vàng; rạp xiếc; đi thăm bn cũ / c nhân; đon nhc / bài hát / giai điu cũ

No comments:

Post a Comment