Thursday, February 23, 2012

Giấc mơ

Lửa bắt đầu liếm lên những bức màn dầy và nặng nơi cửa sổ, leo dần lên trần nhà, hung hãn tựa như một con quái vật khát mồi. Lúc này, gã mới nhận ra tình thế của mình đang hết sức nguy ngập trong khói và mùi khét của nơi trước đây từng là phòng khách ấm cúng tiện nghi. Thứ duy nhất còn tỉnh táo được trong căn hộ tầng năm này là chiếc còi báo cháy đang thét tán loạn trong bếp. Nhưng một vài thiết bị tối tân được lắp đặt bổ sung trong khu chung cư đã luống tuổi không giúp cư dân của nó cầm cự lâu hơn giữa một đám cháy dữ dội.

Gã tháo chạy vào phòng bếp, nơi vừa mười phút trước đây vẫn còn người tình Mila đáng yêu ngồi đong đưa trên bàn bếp mút những ngón tay dính kem vani. Nàng vận áo thun rộng thùng thình với chiếc quần ngắn để thả tự do đôi chân bất tận, vốn là một kỳ quan mỹ tuyệt mà nàng luôn tự hào. Nàng cất tiếng cười khúc khích cấu nhẹ vào bàn tay gã ôm vòng ra từ sau lưng, lúc này đang tìm cách lần mò vào trong chiếc áo trễ nải. Cảnh quan tươi tắn đó hoàn toàn biến thành tro bụi trong trí óc hoảng loạn của gã. Lửa đã bao bọc gian bếp, bắt lên những chiếc tủ kệ trên cao, nung nóng những món đồ thủy tinh đẹp đẽ chỉ được trọng dụng ở vài dịp lễ hiếm hoi. Khói trắng hoàn toàn chế ngự căn phòng, tiêu hủy những khối ôxy quý giá cuối cùng trong không khí. Gã sặc sụa ngả nghiêng trong khi bắt đầu thấy thân thể ướt đầm vì nóng. Trong thứ ánh sáng nhập nhoạng được thắp lên bởi duy nhất là ngọn lửa đang nuốt chửng căn hộ, gã nhìn thấy nàng. Mila, đang nằm bên dưới chiếc tủ chạn chén bát, nay đã lập úp để bao nhiêu mảnh vụn của những đồ sứ đắt tiền băm nát kỳ quan mà gã tôn thờ. Gã thấy cổ họng mình khô khốc đến độ không thể bật lên được tiếng thét dù là đau đớn hay giận dữ. Đúng lúc này chiếc đèn chùm pha lê trên trần dường như không chịu nổi sự lấn át của lửa, bèn rơi thẳng xuống bàn ăn tạo nên một tiếng vỡ xé tai. Những viên pha lê văng tứ tung không kiểm soát, như thể đây là lần duy nhất trong đời chúng được dịp khoe khoang vẻ lóng lánh trước ngọn lửa đang cuồng nộ.

Trong lồng ngực mình, gã cũng cảm nhận được cơn lửa tàn bạo đang thiêu đốt mọi thứ thành tro than. Mùi khét xộc lên lận óc làm gã choáng váng suýt ngã xuống sàn. Nhưng vì một động lực nào đó, cái động lực chết tiệt chỉ xuất hiện khi con người hoàn toàn cô độc chống chọi với thực tế đầy đe dọa, gã bò trườn ra ngoài phòng khách với chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi chặn ngang mũi miệng. Vôi vữa trên trần bắt đầu rơi xuống sàn tạo thành một khung cảnh hỗn độn, khiến gã trong một phần trăm của giây đã nghĩ mình đang lạc giữa một trận bão tuyết lạ lùng. Thế rồi với chút cố gắng cuối cùng sót lại trong phần cơ thể chưa kiệt quệ, bỏ mặc căn phòng khách loang lổ, bỏ mặc Mila có lẽ đang cháy phừng phừng, bỏ mặc những viên pha lê vương vãi trên sàn bếp, bỏ mặc chiếc xe cứu hỏa đang lúng túng với chiếc vòi nước không thể với được đến tầng năm, gã lao ra ngoài cửa sổ.
.........



Bật dậy khỏi giường như thể lưng gối có đính lò xo, gã hổn hoảng nghe nhịp tim mình đập loạn bên trong cơ thể ướt rượi mồ hôi lạnh. Gã liếc nhìn đồng hồ, ba giờ mười bảy phút sáng.

Căn phòng ngủ êm ái tuyệt không có tiếng động nào khác ngoài tiếng đồng hồ đều đặn gõ nhịp đặt cạnh giường ngủ và hơi thở của thân hình mềm mại đang nằm cạnh gã. Nhưng bên trong những tiếng động nghe được bằng thính giác, gã vẫn còn nghe thấy, rất rõ ràng, những thanh âm của giấc mơ dữ tợn kia, như đang dội ra từ một vùng lãnh địa huyền bí mà trí óc trì độn của gã lúc này chưa thể vươn tới được. Những tiếng rơi vỡ của thủy tinh cùng tủ kệ, vôi vữa, tiếng thét xé tai của còi báo cháy quyện vào nhau, bị xâm chiếm bởi thanh âm bùng bục khi quỷ lửa nuốt chửng mọi tạo vật nó tìm thấy. Gã thấy hơi thở trong lồng ngực mình như bị hút cạn sạch, cơn ác mộng tựa hồ có một sức mạnh vô hình, thiêu đốt gã từ bên trong. Lần đầu tiên trong căn phòng lạnh 16độ, gã cảm thấy toàn thân đờ đẫn đi vì nóng và ngột ngạt.

Mila cựa mình, huơ tay rồi quay sang ôm ngang bụng gã. Mái tóc mềm sượt phủ lên gương mặt nàng, phảng phất mùi hoa trà, kéo gã trở về thực tại, xa ra khỏi đám cháy trong giấc mơ. Gã uể oải trườn khỏi tay Mila, bước xuống giường lần mò ra ngoài ban công với bao thuốc trong tay. Thuốc lá có thể giúp gã trấn tĩnh được mình trong những lúc căng thẳng. Những vòng khói là là bay sẽ cuốn sạch mọi suy nghĩ rối ren trong đầu gã, và tiếng đóng bật nắp của Zippo sẽ giúp gã thoát khỏi cơn mụ mị khi đã quét sạch nghĩ suy đi rồi. Một công đôi việc. Gã mở nắp bao thuốc, thấy tay mình đang ướt lạnh. Nỗi sợ vô hình lại bắt đầu lén lút nhen nhóm trong lồng ngực. Gã nghĩ đến điều đang đợi mình. Thứ phát minh quan trọng nhất của con người chứa đựng quyền năng to lớn thúc đẩy sự sống, nhưng cũng có khá năng phá hủy và thiêu trụi tất cả. Lửa. Gã nhận ra những kiến thức mình học được ở trường phổ thông hầu hết đã không kịp theo gã ra đến ngoài cửa lớp. Để bây giờ khi cố gồng gượng tất cả nơron thần kinh, gã vẫn không có khái niệm rõ ràng toàn vẹn gì về thứ phản ứng hóa học tỏa nhiệt phát ra ánh sáng kia. Gã lưỡng lự khi đầu ngón tay chạm vào nắp chiếc Zippo lành lạnh, nghĩ đến tiếng viên đá rít lên khi cà vào vòng đánh lửa.

Cuối cùng gã bỏ thuốc vào lại trong bao.

Chưa bao giờ giấc ngủ lại khó chế ngự như vậy. Gã thấy như mình đã già hơn mười tuổi từ lúc quay trở vào giường cố gắng đuổi bắt một giấc ngủ không mơ, rồi đón bình minh trong sự mệt mỏi chán chường. Ngay cả khi Mila xuất hiện trong buồng tắm với chiếc áo ngủ trong suốt và vẻ mặt điềm nhiên ngây thơ có thể đánh gục thánh thần, nàng nhận ra có lẽ buổi sáng hôm nay không thể bắt đầu bằng cuộc vui đùa tình ái được nữa. Nàng khua bàn chải, nàng đánh rơi tuýp kem rửa mặt, nàng vẩy nước khắp người, nàng đi lại loanh quanh giả vờ tìm chiếc khăn. Trong khi đó, gã rũ người đứng dưới vòi nước lạnh xả tràn mong cho những suy nghĩ của mình được cuốn trôi càng nhanh càng tốt. Nhưng khi đã lau khô người và xức đẫm gần cả lọ nước hoa đến nỗi ho sặc đi, chỉ để xua cái mùi khen khét vẫn còn đóng cứng trong ngăn phổi, gã vẫn chưa chấp nhận một sự thật rằng: Nó vẫn chưa biến đi, giấc mơ ấy. Nó vẫn còn đây.

- Anh ăn sáng đi.

Gã ậm ừ. Mila vẫn dùng cách nói lễ phép xa vời đó khi nàng có điều gì không vui. Không khó để nhận biết tâm trạng một người qua cách đối xử với “viên kẹo bơ đáng yêu” mọi khi của họ. Tính cách trẻ con ngọt ngào nhưng hay giận dỗi của Mila là một trong những thứ đã khiến gã yêu nàng, một cách tuân phục và mê muội. Thông thường gã sẽ lao đến hôn lên vai nàng trong khi Mila vờ như vùng vằng, thì thầm những câu hứa hẹn khoa trương, và nàng sẽ ngay lập tức ngã dụi vào vòng tay gã.

- Tối qua anh không ngủ được à?

Câu hỏi của nàng kéo gã ra khỏi đám mây xám mù mờ đang bủa vây lấy trí óc, khiến gã suýt tí nữa thì rót cà phê vào tay mình. Mila vẫn mải mê thưởng thức đĩa sa lát chán ngắt của nàng mà không buồn tạo ra dù là gượng ép, một chút sự quan tâm. Nàng không phải dạng phụ nữ sẽ ôm và hôn lên trán gã, sau khi nghe kể về một cơn ác mộng mà trong đó nàng sẽ bị tủ chén bát đè chết. Sự kiêu kỳ rất đúng mực từ Mila khiến người đối diện luôn cảm thấy xấu hổ vì đã không tự giải quyết được rắc rối của họ. Nàng đẩy người ta đến dấu chấm câu để buộc họ phải nhanh chóng tìm giải pháp trọn vẹn. Mila không bao giờ chấp nhận những dấu chấm cảm yếu đuối, những dấu hỏi ngây ngô hay dấu ba chấm lưỡng lự.

- Anh hơi mệt.

Gã bật ra câu trả lời như đã được lập trình sẵn. Nhưng khi kịp buông ra một câu tiếp theo dành để xoa dịu người tình, mắt gã đã dán dính vào tờ tạp chí đặt trên bàn bếp, cạnh chỗ Mila bắt đầu cau có vì không được chú ý. Có cái gì đó khiến gã rất khó chịu, tựa như những vết chích từ lũ kiến vô hình đang bò qua gáy.

Trên bìa tờ tạp chí, một dòng chữ đỏ rực in đậm : "Những bộ phim đốt nóng màn bạc hè này"

Gã bắt đầu thấy ngứa ngáy trong ngực, như thể mùi khét ở phổi đã dâng lên đến cuống họng, cuộn lại thành một vị đắng kháy khó chịu nơi vòm hầu. Gã chớp mắt, đưa tách cà phê lên miệng.

Một dòng tít đơn giản lại nhạy cảm với mình như vậy sao?
………

Gã buông người xuống ghế, đưa tay giật chiếc rèm cửa xếp để ánh nắng gay gắt của buổi sáng tháng Sáu không kịp chen rọi vào bàn làm việc. Chiếc điều hòa chạy hết công suất trong phòng không thể thắng được vùng không gian nắng rực oi ả bên ngoài. Sức nóng dai dẳng và kỳ lạ đến độ có thể cảm nghiệm được bằng thị giác. Lẽ ra vào thời gian này hằng năm, người ta đã phải lo để sẵn trong cốp xe áo mưa và áo khoác nhẹ, nhưng thời tiết khô hạn kéo dài năm nay khiến mọi người đã quên bẵng đi mùa mưa lẽ ra phải đến từ một tháng trước. Gã hy vọng một cơn mưa đến vào buổi chiều sẽ khiến cho không khí nồng nực này được xóa tan chút ít.

Tốt cho một ngày tháng Sáu, dĩ nhiên, và tốt cho cả tâm trạng của gã để dấn thân vào một ngày làm việc đáng chán ở ngân hàng. Ở khoảng thời gian giữa những đợt báo cáo thống kê lãi suất, hồ sơ vay vốn không đủ điều kiện và phàn nàn từ khách hàng trực tiếp về vấn đề giải quyết tài khoản chung sau ly hôn, gã nhận thấy tính nhã nhặn kiên nhẫn của mình đã tụt xuống đến mức tối thiểu. Và đúng là chính nó, chính thời tiết nóng bức đã khiến cho mọi sinh vật phát điên. Chắc chắn là thế, không thể có lý do nào khác. Không thể vì công việc trong mơ hay người tình tuyệt vời, dù mọi thứ đều đi ngược một cách hoàn hảo với những dự định gã đã từng có. Gã đã quá khác biệt so với chính mình ôm cọ vẽ và giấc mơ họa sĩ cách đây mươi năm, với rất nhiều phóng khoáng bốc đồng nhưng không đủ quyết tâm để đi đến cùng. Rất có thể nếu đi theo con đường đó, gã đã phải trả giá bằng một cuộc sống độc thân bấp bênh thậm chí là nghèo túng, quá đắt so với vài khoảnh khắc tiếc nuối day dứt giữa những chuỗi ngày khá giả an toàn. Đặc biệt là Mila, một dấu son trong cuộc đời tình ái tẻ nhạt của gã. Nàng là một người mẫu hạng hai đang đặt mục tiêu trở thành ngôi sao điện ảnh nhờ vẻ đẹp đầy mâu thuẫn, kết hợp từ thân hình của thần Vệ Nữ cạnh gương mặt ngây thơ sầu muộn đến khó tin. Nhưng thật tội nghiệp cho những ai chỉ biết đánh giá nàng qua dáng vẻ bên ngoài. Bởi Mila còn sở hữu một trí tuệ và tính cách đáng kinh ngạc. Vẻ hồn nhiên trẻ con của nàng che giấu hoàn hảo tham vọng và khôn ngoan từng giúp nàng tồn tại khi rời bỏ vùng Bắc Âu giá lạnh nơi nàng sinh ra, để trở về đất nước nhiệt đới ồn ã cũng là một phần nguồn cội của nàng. Dòng máu lai mang đến cho nàng một tính cách vừa gần gũi vừa lạnh lùng, vừa cô đơn vừa nồng nhiệt. Mila là cuộc phiêu lưu duy nhất giữa cuộc sống quá ngăn nắp và an toàn của gã. Suốt hơn hai năm bên nhau, gã và nàng có những quy tắt ngầm để duy trì mối quan hệ luôn bền bỉ và cân bằng. Mọi thứ đều tuân theo một quỹ đạo tuyệt hảo, ngoại trừ một việc, gã không biết khi nào Mila sẽ rời bỏ mình.

Buổi trưa lẽ ra đã trôi qua một cách êm ả bên cạnh Mila và món rau trộn cũng tươi mát như nàng. Nhưng cũng chính thứ thời tiết khó chịu này, không gì khác, đã khiến gã kẹt lại trong khu ăn uống ồn ào ở trung tâm thương mại gần sở làm, vì sợ sẽ khiến Mila phát điên vì không đủ nhẫn nại vỗ về nàng. Gã trả tiền cho một suất mì nhạt nhẽo với vài miếng thịt bở, uống ly nước ép sặc mùi hóa chất và ngồi giữa một đám đông hỗn độn người. Bên phải là nhóm trẻ choai choai ăn vận lòe loẹt đang khoe khoang vài món tài sản vừa mua được bằng tiền của cha mẹ. Gã ngán ngẩm nhìn vài ba gã đàn ông phía bên trái đang say sưa nói chuyện chứng khoán, ngạc nhiên vì người ta không buông tha cho bản thân thoát khỏi những vấn đề công việc tài chính ngay cả trong bữa ăn trưa ngắn ngủi. Phía sau lưng nơi gã đang ngồi có giọng của hai phụ nữ trẻ đang trò chuyện hào hứng, để vô tình lọt một câu nói khiến trí óc gã lao đao tựa hồ bị một cơn lốc cuốn quanh.

- …… bởi vì biểu tượng của cung Sư Tử là lửa, nên những người thuộc cung này sở hữu sức mạnh, niềm kiêu hãnh và đam mê vô tận, nhưng đồng thời đó cũng trở thành nhược điểm khiến họ nhạy cảm và dễ tổn thương với những biến cố trong cuộc sống….

Gã gần như ngừng thở để lắng nghe. Lần đầu tiên một mẩu tin về tử vi phương Tây mà gã luôn xem là thứ dấm dớ đàn bà lại khiến thần kinh gã căng ra như dây đàn.

Cung Sư Tử, những người sinh cuối tháng Bảy và nửa đầu tháng 8, một trong những cung có nét tính cách đặc trưng và ổn định nhất trong số mười hai cung Hoàng Đạo. Và là cung đại diện mạnh mẽ nhất cho biểu tượng lửa.

Lửa. Lửa chính là nguyên tố đại diện của gã.

- Chị xem tử vi hôm nay này. – Một giọng nữ khác cất lên. "Thận trọng với những quyết định và kế hoạch mà bạn đang theo đuổi. Đừng đùa với lửa. Mọi thứ đều tiềm ẩn một mối nguy hiểm nhất định. Chỉ cần để ý cuộc sống chung quanh, bạn sẽ thấy những dấu hiệu rõ ràng hơn bao giờ hết."

Gã đột nhiên cảm thấy bụng mình đã đầy ứ, no căng, tựa hồ sự sống trong thân thể gã đã bị rút cạn sạch, rồi được bơm căng bằng một cảm giác bất an hoàn toàn chiếm ngự gã từ ngọn tóc đến đầu ngón chân. Bỏ dở bữa ăn, gã đi như trôi trong khu trung tâm thương mại, đầu óc bị bao vây bởi những ý nghĩ hỗn loạn và đen tối. Từng hơi thở gã bắt đầu chùng xuống mang đến cảm giác như đang ngụp lặn trong một vũng sâu đặc quánh những lo lắng và nghi hoặc. Chỉ cần một điếu thôi, gã nghĩ, đốt thuốc lên và đầu óc mình sẽ được thông thoáng. Cách giải quyết đơn giản và hiệu quả nhất. Chỉ cần có thế.

Gã quay lui để tìm đường ra lối thoát hiểm chứa hành lang thông ra ban công bên ngoài, bất ngờ va chạm mạnh với một phụ nữ vừa đến đứng xem hàng ở ngay sau lưng. Người phụ nữ mất thăng bằng ngã lăn ra đất, món đồ trên tay chị ta rơi ra nền gạch, vỡ tan thành từng mảnh. Khi âm thanh thánh khiết kia vang lên đánh thức đến tận cùng những tầng ý thức đang trì trệ cũa gã, mọi thứ lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Những mảnh pha lê vương vãi trên nền đất đang khoe khoang vẻ lóng lánh. Dưới ánh đèn vàng huyễn hoặc của khu trưng bày, chúng nhấp nháy những vệt sáng màu cam đầy kiêu hãnh.

Trong khoảnh khắc ấy, gã tưởng mình đã bị đính chặt vào nền đất vĩnh viễn, mặc cho người phụ nữ bắt đầu nhiếc móc thô lỗ, mặc cho đám nhân viên bắt đầu túa ra tìm cách xử lý đống rắc rối, mặc cho người qua lại chỉ trỏ tò mò.

"Chỉ cần chú ý đến cuộc sống xung quanh, bạn sẽ thấy những dấu hiệu rõ ràng hơn bao giờ hết."

Gã đã định gọi cho Mila ngay lúc ấy, nhưng chợt nghĩ đến vết nhíu mày xuất hiện trên gương mặt chỉ quen nũng nịu của nàng, gã chọn một cái tên bạn bè khác. Phải có ai đó đến giúp gã xử lý đống của nợ này, để gã có thời giờ bình tâm suy tính về ngày hôm nay. Hoặc giả, có thể chẳng cần phải suy tính. Người ta không thể có một quyết định sai lầm khi quyết định không đưa ra quyết định gì.

Gã gọi cho người thứ nhất, tên đồng nghiệp thân cùng phòng, tên này đang dùng bữa cùng bạn gái. Một tên khác, đang ở cách đó ba mươi cây số. Một tên khác nữa, đang chăm con bệnh ở nhà. Đôi khi tất cả mọi người đều có lý do để không thể ở cạnh giúp đỡ một người khác, bởi vì vấn đề của họ đơn giản là quan trọng hơn vấn đề của người khác gấp trăm lần.

Mất nửa tiếng tường trình lại một cuộc va chạm và giải quyết những hậu quả cả cú va chạm đó, gã đã tìm được về thực tại cuộc sống của mình. Gã thất vọng vì bản thân có thể dễ dàng mất bình tĩnh vì một chuyện rầy rà nhỏ. Phải chăng vỏ bọc hờ hững của an toàn và bặt thiệp đã làm lu mờ tính cách sôi nổi đầy nhiệt tâm của gã thủa trước ? Tất cả chỉ còn là sự lúng túng không thể khống chế cảm xúc và tinh thần, sự hoang mang và cô độc đang ăn dần từng tế bào trên cơ thể. Hay gã thực sự đã già rồi ? Người ta chỉ thấy mình già đi khi cảm thấy vô phương giải quyết vấn đề gì đó. Gã chỉ mới chớm sang tuổi ba mươi, nhưng đã thừa mứa sự chán chường đối với công việc, hài lòng giả tạo với cuộc sống và những mối quan hệ, dễ mất tự chủ như một con bạch tuộc mất quyền kiểm soát những xúc tu của mình.

Những người cung Sư Tử thuộc dạng người có tính cách cố định, nghĩa là họ không bị ảnh hưởng bởi môi trường sống, không thể hòa lẫn được tính cách của mình với số đông. Nhưng gã đã thay đổi, ít ra là đến hiện tại, cảm thấy mình đã phản trắc bản thân quá nhiều.

Bước ra khỏi khu trung tâm thương mại, gã không đốt bất kỳ điếu thuốc nào, mà rút điện thoại để gọi cho Mila. Gã chờ mong được nghe tiếng của nàng. Sau tất cả những thứ kỳ quái đã xảy ra, nàng là hiện thực duy nhất còn lại để giữ cho gã được trở về là chính mình, đam mê và tự chủ, ít ra là trong nửa ngày còn lại.
Mila đang ở buổi chụp hình quảng cáo và tâm trạng nàng vẫn còn chút bực bội. Nhưng gã đã nhanh chóng xóa tan khoảng cách không cần thiết đó bằng những lời nói yêu đương cháy bỏng và thật tâm nhất trong suốt đời mình. Nàng sẽ về nhà sớm, sẽ mua thức ăn, chờ đợi gã và bữa tối lãng mạn tại nhà.

Gã trông ngóng vào kết quả của quyết định sáng suốt duy nhất trong ngày của mình, nhanh chóng hoàn tất hơn mức tốt đẹp tất cả công việc trong ngày, gạt phăng những trở ngại khó ưa từ khách hàng, lơ đễnh cả khi một đồng nghiệp mang đến cho gã cuốn tạp chí có bộ ảnh mới của Mila được giới thiệu ngay trên trang bìa. Buổi chiều vẫn oi ả nhưng mọi sự đã dần dà chịu đi vào trình tự và khuôn khổ. Gã đã dẹp bỏ lớp màng đặc quánh những suy nghĩ tối đen che phủ tâm trí mình, hết ngày hôm nay, chúng cũng sẽ biến mất. Niềm hy vọng mới nhen nhóm thắp lên một ít ánh sáng cho bầu không khí vẫn ăm ắp nỗi bất an khi từ lần cuối gọi cho Mila sau buổi ăn trưa, gã không liên lạc lại được với nàng ngay cả lúc bốn giờ chiều, thời điểm mà nàng lẽ ra đã có mặt ở nhà.

- Chẳng có gì đáng phải lo.

Khi gã còn đang nói thì nhạc chuông điện thoại đã réo vang gấp gáp. Gã cùng lúc với lấy chiếc áo khoác và quyển tạp chí có hình bìa Mila chuẩn bị bước ra khỏi phòng.

Một số lạ.

Giọng người đàn ông nói trong hơi thở gấp gáp và tiếng ồn lẫn la hét nhiễu loạn. Khó khăn lắm ông mới báo cho người nhận điện thoại biết rằng có một đám cháy đã xảy ra ngay tầng năm khu chung cư của anh ta, mà nguyên nhân ban đầu xác định là do rò rỉ bếp gas và chập điện. Người đàn ông cho hay, ông từ ban quản lý chung cư và yêu cầu người nhận điện quay về nơi ở của mình ngay vì ngọn lửa đã được khống chế, nhưng ông e rằng có thiệt hại về người trong đám cháy này. Ông còn thông báo nhiều về tiến độ hoạt động của đội cứu hỏa và tình hình chung của tầng năm, mà không biết rằng những lời đó của ông đã hoàn toàn ném vào khoảng không. Vì người nhận điện thoại đã buông rơi tất cả, buông mình xuống một vực sâu vô tận, buông tất cả nghĩ suy chồng chéo, buông quá khứ hỗn độn và thực tại trống hoác, chỉ giữ lại trên môi nụ cười héo hắt của một thiên thần đã bị Chúa bỏ rơi.

Dưới chân gã, vẫn còn tờ tạp chí có hình bìa là một người mẫu đầy triển vọng với dòng tít : "Mila Trần lột xác với phong cách nóng bỏng".

No comments:

Post a Comment