Thursday, October 6, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 11

Joséphine đồ rằng bất cứ ai yêu thích nấu nướng như nàng cũng đều gặp phải vấn đề riêng biệt. Có người gặp vấn đề với khoản nêm nếm, có người không thể tập trung vào phút thứ bốn mươi ba trở đi của giờ, có người luôn nấu nhiều hơn khoảng thức ăn mình cần,... Tất cả vấn đề nếu trở nên trầm trọng đều đem đến bao khó khăn trở ngại như nhau.

Vấn đề của Joséphine nằm ở công đoạn cân đếm.

Khi nấu bánh bao, Joséphine lấy dư bột. Làm bánh choux, nàng đong thiếu sữa. Chế biến bích quy, Joséphine quên mất bột nở. Tráng bánh cuốn, nàng lại gói thiếu nhân. 

Nhưng điểm hay của vấn đề này, điều mà Joséphine đã dùng hết mức sự lạc quan của mình để nhận ra, là mỗi lần như vậy, nàng lại có cơ hội sáng tạo ra một món ăn mới. 

Nếu nó vẫn còn ăn được.

Tuesday, September 27, 2011

Kiệt tác



- Một số người sống vì giấc mơ, một số phải chết để hoàn thiện giấc mơ đó, phải vậy không?

Gã vuốt má nàng, làn da thiếu nữ trơn mịn lướt êm qua gan bàn tay. Hơi ấm trên cổ nàng vẫn còn vương vất. Gã gục đầu vào ngực nàng hít nhẹ mùi thơm ngọt ngào, tưởng như thể lồng ngực nàng hãy còn đập những nhịp cuống quýt cuối cùng. Người con gái đáng thương, tinh khiết và ngây thơ nhất trần đời đang ngủ ngoan như một đứa trẻ.

Khi những tia sáng dối lừa đã gần cạn, đêm bắt đầu rủ xuống khu vườn một bức màn tang tóc. Những bông hoa tường vi rung lên theo từng đợt gió cuối thu. Dưới ánh đèn vàng vọt, hoa tường vi chỉ mang một thứ màu nhờ nhờ tê tái, khác hẳn với vẻ yêu kiều tím vàng hồng cam chỉ nhìn rõ vào ban ngày. Từng cụm hoa được tỉa trồng khéo léo, mọc ra từ đỉnh đầu của những bức tượng trắng phau uyển chuyển, xếp rải rác hai bên lối đi trải sỏi.

Gã bắt đầu tháo những cúc áo đầu tiên, rồi đến dây nơ chiếc đầm lụa, đôi vớ thun, bộ đồ lót màu xanh nhạt, bằng tất cả sự nâng niu thành kính. Gã không muốn thân thể nàng bị hư hoại, dù chỉ là một vết xước nhỏ. Bằng những cử chỉ ngọt ngào còn hơn dành cho tình nhân, gã nhẹ nhàng cạo sạch tóc trên đầu cô gái, và mỉm cười khi nhớ đến buổi chiều thứ Bảy đầu tiên nàng rụt rè xin được vào khu vườn để ngắm hoa vào mỗi cuối tuần. Gã đứng trong xưởng điêu khắc, qua khe nhỏ của tấm cửa gỗ đen luôn khép chặt, quan sát nàng đi lại trong khu vườn, nói chuyện với mỗi đóa hoa bằng một ngôn ngữ không lời. Cứ như thế cho đến ngày thứ Bảy cuối cùng của tháng Tám, gã không thể cưỡng nổi việc gửi cho nàng một lá thư viết trên giấy thấm chloroform đậm đặc, đủ để nàng mê ngủ ngay khi vừa đọc xong dòng đầu tiên.

- Nàng đã là một kiệt tác của nhân gian, giờ đây nàng sẽ là kiệt tác của ta.

Gã thì thầm bên tai nàng, hôn lên đôi môi khép hờ đang dần tái đi vì cái lạnh ương bướng đầu thu. Tiếng lưỡi cưa tròn bắt đầu xoáy vào đêm, xoáy vào da đầu cô gái, nghiến vào lớp sọ phát ra những tiếng tách tách khô khan. Máu bắt đầu phún ra sền sệt loang loáng trên hai bàn tay gã, tanh và mặn như sự cứu rỗi cuối cùng. Cách đó không xa, ở góc vườn, một ngọn lửa đang thiêu rụi tất cả tư trang của nàng, liếm lên lá thư tình đầu tiên và cuối cùng nàng được nhận.


Thanh tra X. cảm thấy những lập luận đang bủa vây lấy mình còn ghê sợ hơn đám cây gai mọc hai bên con đường mòn dẫn lên đồi. Ngôi nhà gỗ im lìm, bao bọc bởi hàng giậu cao hơn đầu người, phía trong là khu vườn xanh mướt có đài phun nước nhỏ và tượng trang trí đẹp hút hồn với hoa tường vi đủ màu. Ai có thể sống yên ổn tại một nơi thần tiên đến dường này, khi mà cách đó vài cây số cả thị trấn đang náo loạn lên bởi hai mươi ba vụ mất tích liên tiếp diễn ra chỉ trong sáu tháng?

Chủ nhân khu vườn tiếp đón vị khách không mời bằng một thái độ nhã nhặn lịch lãm đến xa vời. Giọng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt ấm áp mơ hồ, nhưng khóe miệng cười mỉm của gã đàn ông vẫn khiến cho một nửa dây thần kinh của thanh tra X căng như dây đàn.

- Bên trong cánh cửa đen phía cuối vườn là gì? – Thanh tra X. tự tha lỗi cho sự đường đột của mình bằng cách đưa ít vụn bánh quy cho con mèo đang nghịch cái đuôi trên nền nhà.

- Xưởng điêu khắc. – Người đàn ông chậm rãi châm trà vào chiếc tách sứ màu ngà.

- Anh đã làm tất cả những tượng hoa này sao?

- Ông nghĩ sao? – Người đàn ông bật những tiếng cười đục. – Mỗi bức tượng đều có một tâm hồn trong đó.

Thanh tra X. bước nhanh ra cửa hông, hướng ra vườn thẳng tiến về cuối khu vườn.

- Thứ lỗi cho tôi, việc xem xét sẽ nhanh thôi. – Thanh tra X. thận trọng nhìn gã đàn ông chậm rãi mở khóa cửa.

- Thật sự tôi và cái xưởng quèn của tôi… – Gã chủ nhà bước quanh căn phòng ngổn ngang những khối tượng dang dở – … chỉ mong cho việc điều tra này kết thúc nhanh.

Viên thanh tra rảo qua căn phòng đầy vụn đá bước đến cuối phòng, nơi có đặt một chiếc tủ kính màu đen cao lạ lùng.

- Tại sao những bức tượng đang chế tác đều không có đầu?

- Bởi vì hoa tường vi cần được trồng trước khi lắp vào thân tượng.

Gã chủ nhà bước ngang qua căn phòng đến bên chiếc tủ kính, đặt lên đó một nụ hôn.

- Nhưng trong một số trường hợp đặc biệt… – Gã với tay bật công tắc đèn lắp bên trong chiếc tủ. -… thì tôi không cần đến tượng nữa.

Và lúc đó, thanh tra X. thề có Chúa và mười bảy năm điều tra của mình, đã không thể thốt lên được lời nào trước cảnh tượng phi thường cuối cùng mà ông được chiêm ngắm.

Bên trong chiếc tủ kính đen, một người con gái đang nằm giữa những lớp đá tuyết dày, thân thể sáng lóa tuyệt mỹ như kỳ quan của Thượng Đế. Trên đầu nàng nơi thay vì tóc là một khóm tường vi trắng thánh khiết đang nở hoa tươi tắn, với thân và cành chắc chắn đã đâm ra từ những nếp gấp trên não, và rễ cây đã ăn sâu đến độ, chúng trồi ra ở hai hốc mắt, đâm xuyên qua con ngươi đang trừng trừng nhìn về phía thanh tra bằng tất cả sự uất hận của cái đẹp vĩnh hằng và thinh lặng.


Friday, September 9, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 10

Trong một tích tắc vào lúc Joséphine cố đè nén cơn thèm ăn cữ chiều xuống, nàng nhận thấy bộ saga thần thánh của nàng đang dần tủn mủn nhỏ nhặt đi không kiểm soát. Joséphine những muốn tạm ngưng, những muốn thay vào đó là một truyện kinh dị diễm tình, nữa muốn tiếp tục sự quyết tâm mà nàng đã bày ra cách đó ba ngày. 

Thế rồi Joséphine thôi không nghĩ nữa, nàng quyết định đi nhảy. 

Nàng nhảy hào hứng, nhảy vồn vã, nhảy say mê. Nàng tung váy bước chân trần trên khoảnh sân hẹp, lắc hông, đẩy ngực, rung vai, biểu diễn hết thảy những động tác mà theo nàng, là gợi cảm và dứt khoát nhất. Joséphine cứ nhảy như thế mặc cho trời bắt đầu kéo mây phủ khắp phố nhỏ, lùa gió đến khiến cho những đàn ông lực lưỡng phải choàng thêm áo ấm, những đàn bà duyên dáng e lệ túm váy xống lại. Nàng cứ nhảy như thế cho tới khi hoa cẩm chướng trong góc vườn phải gục gặc phần vì gió to phần để công nhận rằng nàng rất đẹp. Joséphine tự tin khi không có ai nhìn thấy, nàng sẽ phô diễn được mọi phần khả năng khiêu vũ vốn tiềm ẩn sâu rất sâu trong bản thể của nàng. 


Nếu có ai trông thấy, Joséphine nghĩ, có lẽ chỉ cần chỉnh lại áo xiêm, cười duyên và nói rằng nàng đang có một chuyện nhỏ bực mình. 

Vì điều này quá đơn giản để tiếp tục vòng vo, Joséphine chỉ muốn hét to lên với thế giới rằng, nhưng vì nàng không thể phóng túng làm việc đó nên nàng sẽ viết. Rằng khi phiền muộn của thế gian này đang ùa đến nhiều và nặng như đá tảng đẩy ta đến sát bờ vực thẳm.

Hãy nhảy. 

Wednesday, September 7, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 9

Thế giới suýt nữa thì tỉnh dậy khi Joséphine chính thức bị cảm vào ngày thứ ba của tuần. Vũ trụ đảo điên xoay vần, bao lần gieo rắc mưa bão với những cơn gió có sức tốc bay hai lần váy lụa nhưng Joséphine vẫn nhất quyết không uống thuốc. Nàng xì mũi đều đặn hai phút một lần như một chu trình thuần khiết đương nhiên, với hy vọng hão huyền là việc đó có thể đẩy bớt vi rút cảm cúm ra khỏi cơ thể nàng. Thậm chí nàng còn chọn vài món ăn cay nóng của xứ Đại Hàn xa xôi để đẩy nhanh quá trình hoang đường ấy. 

Việc cảm mạo mang đến cho Joséphine bao nhiêu xúc cảm lạ kỳ, khiến nàng trở nên mong manh tột cùng, nhậy cảm tột cùng. Bằng một giọng nghẹn sũng nước mũi, nàng trò chuyện với những bông hoa bên bậu cửa và cân nhắc việc mang tạp dề cho gấu bông.

Joséphine ước sao cái lạnh mãi lẩn quẩn trong thành phố, trên những con đường, bên ngoài mái hiên, và sẽ tan biến vào bình minh trước khi ngấm vào Joséphine và ướp khô trái tim nàng trong băng giá. 

Tuesday, September 6, 2011

Mademoiselle Joséphine saga épisode 8

Giữa lúc suy ngẫm về vai trò và đóng góp của mình đối với nhân gian, và nên hay không nên ăn bánh nướng nhân hạt sen khi hoàng hôn chưa đến, Joséphine nhận ra mình cần phải viết lách mỗi ngày để khiến cho cuộc đời thêm tươi đẹp. Nàng bàng hoàng nhận ra, trong khi hàng triệu con người ngoài kia đang ngày một dễ dãi với ngòi bút và lời lẽ của mình bao nhiêu, thì Joséphine ngày một rụt rè và nhăng cuội với con chữ của mình bấy nhiêu.

Đó thật sự là một điều buồn, không chỉ đối với Joséphine, lương tâm của nàng, mà cả với cô thị nữ ngày ngày đều đặn vào mười một giờ ba mươi bảy phút dâng phá lấu lên cho nàng nữa.

Thế là Joséphine quyết tâm, bằng tất cả quyết tâm và những ước mơ trần tục nhất của nàng, nàng sẽ chuyển tất cả những cơn thèm ăn vào và nguồn năng lượng phát sinh từ nó vào việc sáng tác. Sáng tác thứ gì cũng được. 

Joséphine đã quyết rồi, dù hoa có rụng trong vườn, tường có bám ốc sên, tên cô thị nữ có dài cả trang giấy, Joséphine vẫn sẽ đeo bám giấc mơ này. 

Cho tới khi nào thế giới tỉnh dậy. 

Tuesday, August 2, 2011

Một chuyện cổ tích khác nữa

Người ngây thơ s hu th hnh phúc mà người thường không có.

Công Chúa cũng vy, bng mt nim tin đm màu bun thương, nàng nghĩ ri đây nếu mãi gi sự ngây thơ ít nht là trong nhng gi thiết ca mình, nàng s có được hnh phúc.

Nhưng Hoàng T thì không như vy, l tt nhiên, phi có ai đó kéo Công Chúa tr v thc ti du điu đó có khó khăn như nâng viên gch lên ch bng mt si tóc.

Hoàng T tiếp tc lp đi lp li s tht y, trong khi vn đang bao bc Công Chúa bng mt thế gii êm ái và đy ry h nghi. Chàng dn nàng đến khu vườn mùa hè mà tt c gic mơ đu hin hu đy p trên nhng đóa hoa tường vi và mu đơn rc r. đó, Hoàng T rót cho nàng th rượu màu hổ phách được giu k năm mươi by năm dưới hm sâu, hát cho nàng nghe nhng khúc ca trìu mến, dn nàng chy băng qua bãi cỏ mượt mà rồi bất chợt ôm nàng té lăn ra để ngửi thấy mùi cỏ hăng trộn lẫn với nốt hương cuối hoang đường của lọ nước hoa đã tặng nàng thuở trước.

Công Chúa vui cười nhiều đến độ thấy đau nơi mạng sườn, đến độ chiếc đầm lụa thiên thanh sắp bung ra đến nơi. Nhưng để Hoàng Tử không để ý đến chi tiết ngượng ngùng này, nàng đã nhanh tay cài lên tóc một đóa hoa dại mầu tím thẫm, khiến chàng phải bận bịu việc thầm cảm ơn đất trời cho cái khoảnh khắc mình đang được trông thấy.  

Thế rồi giữa chiều kỷ niệm tươi xanh vô ngần và tiếng vọng xa xôi của hội hè nô nức, Hoàng Tử bất chợt nói:

- Dậy thôi. Nhanh. 

Nhưng một lần nữa, Công Chúa khước từ lời đề nghị nhũn nhặn của Hoàng Tử bằng cách chạy đến cây cầu gỗ bằng những bước chân tinh nghịch. Nàng đứng phía bên kia cây cầu, đưa tay vẫy Hoàng Tử và trong lúc chờ đợi chàng bước đến, nàng bận soi bóng mình bên hàng liễu để xem liệu nàng trông có đẹp hơn với cây dù ren màu hồng.

Công Chúa những mong sẽ được lưu lại những bình minh tha thẩn quanh bờ hồ tìm trái cây chín mọng, ngắm đàn thiên nga lười biếng dạo quanh. Nàng yêu những trưa hè đùa rỡn ca hát không ngơi nghỉ cùng đám tì nữ, ngồi tắm hàng giờ trong những bồn sữa ướp hoa tươi, rồi bắt chước các tiểu thư hư hỏng trang điểm cho nhau những đôi mí mắt đen dầy khiêu gợi.            

Công Chúa quyết không để cho Hoàng Tử bắt được nàng. Nàng muốn chàng phải đuổi theo đến phát điên cho đến khi chiều tà bắt đầu trườn tới từ phía bên kia ngọn đồi. Nàng sẽ đi đâu, nàng sẽ về đâu? Nàng đã làm gì nên tội để bị bắt phải rời xa những ngây thơ mơ mòng đó, để đến khi thế gian bắt đầu nhuốm mờ bụi tan tác chia ly thì nàng mới hốt hoảng e sợ?

Hoàng hôn héo úa rũ mình trên Công Chúa và những giấc mộng của nàng, nhuộm xám váy áo màu thiên thanh và thay mái tóc mây của nàng bằng rơm rạ. Toà lâu đài với những bức tường bằng giấy đổ ập phía bên trên từng tán cây và hoa bằng vải nỉ, nổi lềnh khênh trên dòng sông uốn lượn bằng phông xanh, còn đàn thiên nga, ôi đàn thiên nga ấy thậm chí chưa bao giờ bơi lội hay nô đùa. Công Chúa bàng hoàng chạy băng qua khoảnh sân thăm thẳm, thấy đôi chân đau rát vì cỏ mượt giờ đây đã biến thành lớp giấy nhám vô tri. Nàng chạy đi tìm Hoàng Tử, thổn thức tìm một lý giải khác nữa cho nỗi hãi sợ muôn thuở mà nàng vốn đã có câu trả lời. Nhưng Hoàng Tử, chỉ có thể giương đôi mắt bằng hai hạt cườm đen bóng nhìn nàng vô cảm:

- Không phải công chúa đừng đòi hỏi bạch mã hoàng tử.

Thế rồi Hoàng Tử bắt đầu cười. Tiếng chàng chao chác đứt đoạn, nghe như những âm vỡ đục không phát ra từ cái miệng mím chặt mà từ bên trong vòm họng. Toàn thân chàng run lên bần bật, tiếng cười mỗi lúc một kéo dài, hằn học và lạnh giá. Chàng đưa tay về phía Công Chúa, vẫn bàn tay lem nhem không rõ ngón xoắn bằng giấy phết hồ cứng.  

Công Chúa bắt đầu chạy thật nhanh, thật xa, rời khỏi Hoàng Tử, khỏi tòa lâu đài, khỏi đàn thiên nga và những nhành liễu rũ. Chạy thật xa mà không ngoái đầu lại. Nàng chạy miệt mài cho đến lúc nhận ra bầu trời và mặt đất đang gập với nhau thành một khối hỗn độn mênh mông, nơi mà thực tại và giấc mơ đều đã trộn lẫn không thể phân biệt nổi.


Công Chúa ngủ lâu đến độ nàng đành phải chấp nhận rằng tất cả cơn ác mộng này đều chỉ là những chi tiết được định sẵn bởi một đấng nghệ sĩ toàn năng, người mà theo nàng, có đến chín chiếc hoa tay, một biểu tượng tối cao của sức sáng tạo vô biên kỳ diệu. Với cách nghĩ này, khi tỉnh giấc, nàng đã toàn tâm toàn ý mà vào vai một mụ phù thủy già khọm vận áo thụng đen và uống rượu ngâm trong một chiếc bình toàn sâu bọ, để hoàn thành vở rối trên chiếc sân khấu nhỏ đa năng, nơi mà bọn trẻ con có thể yêu cầu người nghệ sĩ thay đổi nhân vật theo bất kỳ cốt truyện nào chúng muốn.  



Tặng cho ML, 
và tất cả những niềm cảm hứng vô ý từ y. 

Sunday, July 24, 2011

Love is a losing game *

X. bảo tôi nên trân trọng những tình cảm của mình, vì khi ngày tháng trôi qua, thời gian thu hẹp lại, những con người xung quanh vắng dần, đó sẽ là thứ xa xỉ. 

Tôi nói, chúng ta đều là người thất bại, vì trong danh bạ có đến bảy phần mười là đồng nghiệp rồi. 

Còn Amy Winehouse thì nói như vậy. *

Friday, July 1, 2011

Không tựa 2

Tyler Durden không thích quảng cáo, Tyler Durden cho rằng quảng cáo làm cho ta chạy theo hấp lực của cải, chịu đựng một công việc ta ghét để có tiền mua những thứ ta không cần. Có lẽ đời ta đúng là một vòng tròn như vậy, chúng ta chọn một công việc không phù hợp, với những người ta không thích, có tiền mua những thứ ta không dùng, để gây ấn tượng với những người ta không quen.

Nhưng Tyler Durden không có thật, Tyler Durden chỉ là một nhân cách ký sinh bên cạnh một nhân cách khác, tìm cách lợi dụng phẫn nộ và chán ghét để đoạt lấy quyền kiểm soát. Một nhân cách ký sinh chỉ xuất hiện trong một vài thời điểm lạ lùng của cuộc sống.

Giá mà nó có thể. Bằng cách nào đó. Trong sự chiêm ngắm kỳ thú vô hạn của những nhân cách khác. Tồn tại được đến khi hồn xương người ta rã nát ra. 

Wednesday, May 18, 2011

Mademoiselle Joséphine épisode 7

Mademoiselle Joséphine muốn cho cả thế giới, đặc biệt là những người đã chọc giận nàng, biết rằng: Nàng đang rất giận

Sau đó Joséphine nhận ra rằng việc tỏ thị sự giận dữ từ lâu đối với nàng là một điều lạ lẫm. Joséphine đã nín nhịn và nhún nhường lâu đến độ cử chỉ phản kháng rõ rệt nhất của nàng là một cái mím môi. 

Thế là Joséphine quyết định thoát khỏi hố sâu của yếu hèn và mê muội, vùng lên hít thở lấy bầu không khí kiêu hãnh bằng một kế hoạch trả thù tàn khốc. Nàng mất một tuần để suy nghĩ tìm ra phương cách, ba tuần tiếp theo để vạch các bước thực hiện, và dành hẳn hai tháng để tính chuyện xóa bỏ dấu vết. Bởi đây không chỉ là một kế hoạch trả thù những con người đã hủy hoại cuộc đời tinh tươm của nàng, mà còn là hành trình giành lấy sự công bằng, hành trình đòi quyền được tôn trọng và quyền nổi giận khi không được tôn trọng. 

Chính vì lẽ đó, phương án trả thù của nàng không thể nhanh chóng nhẹ nhàng, vừa phải thâm sâu hiểm độc khôn lường, vừa phải tàn bạo kinh khiếp khôn tả. Những người đã chọc giận nàng, chúng sẽ biết thế nào là a tỳ địa ngục, là đau đớn thê lương. Chúng phải trả giá cho việc đã làm tổn thương đến nàng - người thiếu nữ đã lâu không còn giận dữ. 

Thế là vào một buổi chiều mùa hạ trời nóng như lò nung, đến độ hoa tường vi còn láng mỡ nữa là mặt người ta, nữ bá tước Tienette trở về lâu đài của mình sau buổi tiệc trà mà ở đó, ả và đám bạn thượng lưu giẻ rách của mình thường ngâm những bài thơ dung tục làm trò vui. Ngay đó, cạnh bức độc bình to bên phải cánh cửa tò vò hình bán nguyệt lỗi thời, nữ bá tước thấy ngay một phong thơ mầu đỏ sậm với dấu niêm quen thuộc. 

Chữ viết trong thơ nét nghiêng, mảnh dẻ nhưng dứt khoát. Thư viết: 

"Kính gửi Tienette Pierre, Comtesse de Taurin.

Hẳn bà rất ngạc nhiên khi nhận được thơ nầy. Tôi muốn báo cho bà biết rằng sức chịu đựng của tôi đã vượt quá ngưỡng cửa đoan chính và ôn nhu của một cô gái thôn bản. Những tháng ngày nhuần nhị đẹp tươi của tôi đã chấm dứt, và nhờ ơn cao cửu trùng của bà cùng bè lũ tay sai thối nát, tôi chỉ còn lại vô vàn đau thương. 

Thì nay, tôi tuyên bố, tôi sẽ giáng xuống các người cơn thịnh nộ của càn khôn chuyển mộng. Kể từ nay trong từng bài văn câu chữ nào mà tôi viết được, bóng dáng của các người sẽ vương vãi đầy trong đó với vai trò là những nhân vật xấu xa gớm ghiếc nhất. 

Chẳng hạn như bà, nữ bá tước bò mộng, bà sẽ là mụ phù thủy ghẻ chóc ngày đêm chỉ ăn được súp ốc sên vục bằng gáo dừa. Trán của bà sẽ dô như xoài chín cây, mũi của bà sẽ to như bắp đùi của đà điểu, to đến độ bà sẽ không bao giờ nhìn xuống mà thấy được thân mình. Tôi chúc bà sẽ chết khi bị cảm vì ngộp nước dãi. 

Con gái của bà, tiểu thư A'ishah đáng mến, sẽ trở thành con cóc màu tía không thể nhảy được vì quá mập, suốt ngày tìm vui bằng việc lắc vòng với ảo tưởng mình xinh đẹp. Và vì không thể di chuyển được, tiểu thư sẽ đánh bạn cùng với con lăng quăng lé mắt tên là Valda, kẻ được nhân gian lưu danh bởi mùi hôi của mình. Cả hai sẽ sống hạnh phúc suốt đời bên nhau trong một ống cống. 

Và tất nhiên, tôi không quên sáng tác cuộc đời kỳ thú cho những nhân vật khác như con muỗi Hedelienne - tên đầu sỏ của băng đảng vo ve nịnh bợ bao gồm Adula Pruie, tất cả vì quá ngu ngốc và đu bám lẫn nhau nên đã uống nhầm nước cống thay vì máu và lần lượt gẫy cánh bại liệt. Và thay vì oai dũng đi tìm kiếm thức ăn, bọn chúng sẽ lăn rạp cả ra vệ đường mà cầu khẩn, cuối cùng kết thúc cuộc đời mình trong kẽ đế giày của những nguời xa lạ. 

Thưa nữ bá tước đáng kính, đây chỉ là một vài ví dụ sơ sài mà tôi bất chợt nghĩ đến. Tôi cho rằng khi tôi bắt tay vào việc, câu chuỵên sẽ bi diễm hùng hậu hơn thế rất nhiều. Hãy đợi tin tôi.

Ký tên,

J."

Saturday, May 14, 2011

Lars Von Trier

Bất cứ khi nào đến tìm Lars Von Trier, tôi cũng ở trong giai đoạn dư thừa năng lượng nhất. Và trăm lần như một, tôi trở về với một bộ dạng ủ ê mệt lừ.

Tôi tìm kiếm gì ở đó, trong cuốn phim của Trier? Một sự thanh tẩy, một cuộc cách tân suy nghĩ, một sự dằn vặt, một mớ nghĩ suy, một dấu chấm hỏi? Mỗi lần gặp gỡ tôi lại tìm được cơ hội soi lại một phần hồn mình. Làm sao nhặt hết những mảnh nhỏ của mình phản chiếu từ những nhân vật đó. Sự khuôn sáo và hèn nhát của Tom Edison, nhiệt huyết và ngây thơ của Selma, ảo tưởng và tình yêu của Bess, sự tàn bạo và ích kỷ của làng Dogville. Hết thảy những niềm tin vào Đấng tối cao, tin vào nhân phẩm, tin vào tình yêu, tin vào truyền thống, tin vào bản năng,... đều được soi rọi bằng thứ ánh sáng trần tục nhất. 

Nhưng niềm tin sẽ là gì nếu không là những điều bất cần chứng minh, bất cần căn cứ?

Thursday, May 5, 2011

Không tựa

Lâu mà viết lại, cảm giác cứ như gặp người quen cũ, đang lúng túng trệu trạo chưa kịp mở miệng ra nói câu chào, đã bị vả cho lác mắt. 

Wednesday, May 4, 2011

Gặp lại

Miền đất cũ đó, giống như một thánh địa linh thiêng được canh giữ cẩn mật, vẫn chưa bao giờ phai đi nét huy hoàng. Những khoảnh sân rộng vương cát nóng không có bóng mát, những tiếng cầu kinh, những bài ca xưng tụng uy danh Chúa, những đợt hội trại hè. Tất cả hãy còn ngổn ngang tầng tầng lớp lớp chói chang, một thời tuổi nhỏ hân hoan hỉ cuồng của tôi, vậy mà giữa tôi và miền đó, đã không còn gì dẫu là một sợi dây mỏng manh để đưa tay níu lấy khi cần.

Những kỷ niệm đó nhắc tôi không quên cái thuở mình ngại ngùng tặng cho T. những tấm thiếp và quyển sổ kỷ niệm có chép những bài hát mà chúng tôi yêu thích. Quyển sổ có bìa màu xanh, mực viết bên trong đó cũng màu xanh, được trang trí bằng những bút kim tuyến và dạ quang chắc sẽ từ tươi vui trở nên lố bịch hơn theo thời gian. Tôi không nhớ hết những lần chúng tôi đi ăn chè trên đường về, ở cái quán đã nâng cấp lên đắt đỏ và xa lạ hơn bao giờ hết. Tôi cũng không nhớ hết những mẩu chuyện cười, những tối mùa Chay tụ họp ngồi đan lá để chuẩn bị thánh lễ, những kỳ thi đua rộn ràng mùa Vọng. Nơi đó không chỉ có tôi, không chỉ có T., đó là nơi nuôi sống những mơ ước đã tàn phai, những đam mê nay đã xa lạ đến nỗi dù ngẫu nhĩ gặp lại cũng dễ chối từ nhau.  

T. ạ, 

Chúng ta từng ước được lớn nhanh lên để thoát khỏi những ngốc nghếch kia, những bồng bột nọ. Chúng ta lớn nhanh hơn chúng ta nghĩ, đến nỗi không đủ thời giờ để biết mình còn ngốc ngếch hay không. 

T. thân mến, 

Hãy mừng vui chúng ta vẫn chưa già, nếu không xét theo cái nghĩa hồn nhiên đã trở thành món trang sức xa xỉ. 

Tuesday, April 26, 2011

Everyone has something they're good at


........................................................

- The court would like to hear the medical facts.

- If... If you'd, if you were to ask me again... to write... um...the conclusion, then... instead of writing "neurotic" or, um, "psychotic," then I might just use a word like... "Good."

- Good?

- Yes.

- You wish the records of this court to... state that in your medical opinion, the deceased was suffering from being "good"? Perhaps this was the psychological defect that led to her death. Is that what we shall write, Dr. Richardson?

........................................................


Những kẻ ngây thơ sở hữu thứ hạnh phúc mà người thường không có.




(Breaking the waves)


Thursday, March 10, 2011

Mademoiselle Joséphine épisode 6

( Kịch bản phim 'Không có thư cho Joséphine")
...
...
...

(không biết số mấy, nhưng là cảnh cuối). Nội. Phòng Joséphine. Ngày.

Joséphine đang ngồi tại bàn viết, mắt đăm đăm nhìn xấp bản thảo vừa hoàn thành. Ngoài vườn, những đoá cẩm chướng úa rũ buồn bã. Nắng gay gắt xiên vào căn phòng. Trên bàn viết, lọ mực đã cạn khô, nằm chỏng trơ bên cạnh vài đụn giấy vo tròn.

Người hầu trung thành đứng bên cạnh Joséphine, không giấu nổi vẻ bồn chồn với hai bàn tay xoa vào nhau bên dưới chiếc tạp dề lấm lem.

- Tiểu thư, làm ơn trả lời đi.

Joséphine mân mê xấp bản thảo, không buồn ghé mắt đến người hầu.

- Nhỡ chúng ta không bán được gì thì sao?

Joséphine ngửng mặt lên, mắt nàng lấp lánh những tia sáng hy vọng.

- Đây là kiệt tác, họ không thể không nhận.

- Nhưng ta vẫn có thể bị từ chối chứ.

- Từ đây đến đó còn đến hơn hai tuần.

Joséphine đứng dậy bước ra cửa, nàng nâng một hoa cẩm chướng, vuốt ve cánh hoa mịn màng và hít đầy buồng phổi bầu không khí ngột ngạt nóng rát của thời mà tháng Ba chuẩn bị bước vào mùa mưa.

Người hầu đã mất hết kiên nhẫn, bước đến bên cạnh kéo Joséphine ra khỏi đám hoa và bóp mạnh hai cánh tay nàng đau thốn.

- Nhưng từ đây đến đó ta sẽ ăn bằng cái gì đây?

Người hầu, với nỗi kinh hãi đã đi quá mức kiềm chế siêu hạn, sau những ngày đối mặt với sở thích đồng bóng và tính vô lo đáng sợ của Joséphine, sấn tới trước lắc mạnh cánh tay nàng.

- Ta sẽ ăn bằng cái gì đây, hả tiểu thư?

Joséphine, với hai mươi ba năm cuộc đời oái oăm của nàng, đã từng phút từng phút một chờ đợi đến khoảnh khắc này. Nàng bằng một động tác nhẹ nhàng dứt khoát, gạt phăng bàn tay người hầu cùng tất cả những bóng ma già cỗi nhất của mình, nở một nụ cười mỉm phi thường và ngạo nghễ dõng dạc:

- Cứt.


Monday, February 28, 2011

Người đàn bà đẹp (và đâm hơi)

Nói chung là sau ít ngày quay cuồng, hồi chiều nay mình đã dành hết sức lực và tình thương mến thương cho Pretty Woman, một trong một chùm các phim hài lãng mạn (nhấn mạnh chỗ này) mình hay coi khi quay cuồng.  

Một phim “Cinderfuckin’rella” kinh điển của mọi thời đại. >o<

Sau cái lần thứ năm hay sáu coi lại này bỗng nhiên mình muốn viết note.

Công thức cho một tình yêu kiểu Lọ Lêm là gì? 

- Lọ Lêm phải đẹp, chuyện đó đương nhiên rồi, nhưng tốt nhất là phải hơi quê mùa, lúng túng và nôn nao khi được thử váy xịn và ăn nhà hàng Pháp.

- Lọ Lêm phải đang thực hiện một công việc trớ trêu do đời đưa qua thì ta đẩy lại, nhưng luôn có ý thức tự chủ trong kinh doanh (tự đi khách chứ không chịu cho ma cô dắt), vượt qua bao sóng gió giữ mãi mộng đẹp thuở ban đầu.

- Hoàng Tử đã thất bại nhiều trong tình trường, thuộc dạng dư tiền bạc thiếu tình thương. Không có yếu tố này thì hết phim.

- Hoàng Tử có thể già một chút, tóc bạc cũng được miễn là Richard Gere.

- Lọ Lêm tuy nghèo nhưng khi cần phải biết lái Lotus Esprit vèo vèo khiến Hoàng Tử lác con mắt vì cả đời chàng chỉ biết đi limo mà thôi.

- Lọ Lêm nên biết lựa lúc để chém gió về ước mơ thời tuổi thơ, cũng như những câu nhận xét về chuyện làm ăn dù nàng chưa học xong lớp 11.

- Lọ Lêm nên có những sở thích và đam mê riêng cho mình, nhớ hát theo Prince khi đang tắm vì biết đâu đó cũng là đam mê của Hoàng Tử thì sao.  

- Khi được ngã giá để làm phòng nhì dài hạn thì phải biết tự ái mà từ chối nhén.

- Lọ Lêm không nên kênh kiệu mà phải thân ái với mọi người trong khách sạn để được trợ giúp khi cần.

- Hoàng Tử nên biết điều mà móc ví để Lọ Lêm mua quần áo, tốt nhất là đưa card, vậy tiện hơn. Và khi chia tay thì khôn hồn đừng có đòi lại.

- Lọ Lêm nên cười thật to khi vui thích và đừng ngại khoe những hành động ngớ ngẩn, miễn là đừng ngu ngốc quá những khi Hoàng Tử cần một quý bà đúng nghĩa để đi chung.

- Hoàng Tử hay Lọ Lêm gì cũng phải có ý thức học hỏi và cải thiện bản thân cao độ. Không có bà tiên nào hiện ra để ban cho năng lực biết tất đâu heng.

- Phải biết giá trị của mình ở đâu. (300$ một đêm, 3000$ một tuần)

- Bỏ đi không phải là kết thúc mà bỏ đi để có một cuộc đoàn viên vui vẻ hơn.  




Tuesday, February 22, 2011

Mademoiselle Joséphine épisode 5

Mấy ngày nay Joséphine không được khoẻ, nàng bật quạt đắp chăn mơ tưởng về một thế giới mà người ta có thể múa xoè mọi lúc mà không xấu hổ vì bắp chân quá to. 

Ở gần đó, mẹ của nàng đang tập tành nhắn tin trên chiếc điện thoại mới mua, tin nhắn bằng tiếng Việt có dấu, thật chuẩn xác dựa theo những công văn của nhà nước và những tờ báo chánh thống. Cứ dăm phút điện thoại của Joséphine lại rung lên những chặp hối hả, nàng nghe tiếng mẹ cười khúc khích. Nàng gượng dậy trong đống chăn nệm lùng bùng và nhắn tin trả lời cho mẹ. Nàng cũng cười khúc khích. 

Joséphine bị ám ảnh bởi những ước mơ quá khổ của nàng. Nàng ước mơ nhiều nhưng chưa thực hiện được bao nhiêu, do đó những ước mơ bị đè nén căng cứng, chật chội, trương phình và dần trở nên quá khổ. Nàng buồn lắm nhưng chưa biết xử lý chúng ra sao, chỉ thấy trong bụng rối bời như tô cơm chiên Dương Châu. Mà những lúc rối bời như vậy là lúc Joséphine sợ nhất, vì nàng luôn mơ thấy cơn ác mộng kinh hoàng nhất của nàng: sắp phải thi tốt nghiệp môn Toán.

Tuần này ước mơ của Joséphine là viết được một chuyện tình (có cảnh sex), gặp được cô Lài Lụa Là, có tiền, và không phải cười lấy lệ theo những câu pha trò ngu xuẩn.